List truyện sắc hoàn diendanlequydon



 [ 520 bài ] 

Cùng trời với thú - Vụ Thỉ Dực

 
Có bài mới T5 T12 01, 2022 9:32 am
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Hỏa Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Hỏa Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: T6 T07 04, 2014 10:49 am
Tuổi: 42 Nữ
Bài viết: 2500
Được thanks: 27893 lần
Điểm: 47.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Cùng trời với thú - Vụ Thỉ Dực - Điểm: 52
===Đại Hoang giới: Thanh Lâm Vực===
Chương 462: Đoạt xá.
Editor: ChieuNinh_dd.LQD

Phong Chiếu chuyển ánh mắt từ người trong lòng qua cổ bách phù trôi nổi ở phía trên vực sâu, trong mắt là một loại cảm xúc tối nghĩa khó nói.

Nhưng mà chỉ trong chốc lát, thẳng đến khi nàng thu thập xong cảm xúc, ngẩng đầu, hắn đã khôi phục bộ dạng bình thường, hai mắt bao hàm rực rỡ sáng ngời, giống như bởi vì nàng hành động, mà làm cho hắn hiện tại tâm tình rất tốt.

Sở Chước lôi kéo tay hắn, ngửa đầu nhìn hắn, cười hỏi: "Sao huynh quăng bọn họ đến nơi đây?"

Nơi này không chỉ có ngăn cách với nhân thế, còn có cấm chế hắn bày ra, trừ phi là người tu luyện Thần Hoàng cảnh, nếu không chỉ sợ không thể đột phá nơi đây thoát đi.

Phong Chiếu hừ lạnh một tiếng: "Bọn chúng dám ra tay với nàng, thế này vẫn là nhẹ rồi." Dừng lại, hắn lạnh nhạt nói: "Bọn chúng đều là tội nhân, chỉ tiếc không thể giết chết bọn chúng xả giận cho nàng."

Ngày đó nhìn đến bộ dạng của nàng, hắn liền lửa giận ngập trời, người mà ngay cả hắn đều không nỡ tổn thương ngón tay, lại bị người không liên quan đả thương đến nỗi như thế, nếu không phải còn lưu lại một tia lý trí, đã sớm chụp chết hai người bọn chúng.

Sở Chước ngơ ngác: "Tội nhân? Bọn họ không phải là hậu duệ Thần tộc thượng cổ sao?" Chẳng lẽ hậu duệ Thần tộc thượng cổ ở trong mắt hắn là tội nhân?

Sở Chước trực giác không đúng, đã cảm thấy không đúng, như vậy liền trực tiếp hỏi, đối với Phong Chiếu, nàng không muốn dùng quá nhiều tâm tư thâm trầm đi suy đoán hắn.

"Bọn chúng quả thật là hậu duệ Thần tộc, nhưng thân thể của bọn chúng không phải." Phong Chiếu hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm gương mặt của nàng: "Nàng còn nhớ rõ thần điện băng cung sao?"

Sở Chước biết hắn sẽ không vô duyên vô cớ nhắc tới cái này, đột nhiên trong lòng sợ hãi, nhớ tới khóa hồn thạch trên trán thánh nữ, chợt thất thanh nói: "Chẳng lẽ bọn họ là đoạt xá?"

Phong Chiếu lộ vẻ tán thưởng đầu óc, nàng luôn luôn xoay chuyển nhanh: "Đúng vậy, hai người đều là đoạt xá, nàng có biết đối tượng bọn chúng đoạt xá là ai sao?"

Sở Chước trực giác có dự cảm không tốt.

"Là hậu đại Bách tộc, thân thể của bọn chúng là người Bách tộc." Phong Chiếu tiếp tục nói.

Sở Chước bỗng nhiên thất thanh.

Giờ khắc này, nàng không biết nên nói cái gì.

Đột nhiên, nàng hiểu rõ vừa rồi khi đối mặt thánh nữ phát hiện không đúng là cái gì, chỉ là khi đó nàng vẫn luôn nghĩ không ra, thẳng đến lúc này, cái gì cũng hiểu rõ ràng. Cung chủ cùng thánh nữ Bát Thần Cung đều là đoạt xá, bọn họ đoạt xá thân thể của người Bách tộc, lợi dụng tay Bách tộc để giết hại Bách tộc, giảm bớt tội nghiệt của Thần tộc, cho nên bọn họ không sợ hãi chỗ nào cả, tự nhiên cũng sẽ không để nghi ngờ của nàng ở trong lòng.

Nàng vừa rồi thử có lẽ ở trong mắt nàng ta, mười phần buồn cười, cho nên nàng ta coi thường để ý tới.

Bọn họ đoạt xá thân thể Bách tộc làm việc, cho dù khiến cho họ giết hai người bọn họ, thì giết chẳng qua cũng chỉ là người Bách tộc, cho nên bọn họ không sợ, cũng không để ở trong lòng, có thể bình tĩnh chờ đợi.

Sở Chước hơi hơi nhắm mắt lại.

Nàng đi vào một cái nhầm lẫn.

May mắn, hết thảy còn kịp.

Nàng hỏi Phong Chiếu: "Huynh muốn xử lý bọn họ như thế nào?"

Phong Chiếu vô tình nói: "Bọn chúng đối với nàng như thế, trăm chết cũng không đủ tiếc. Nhưng mà..." Hắn cúi đầu nhìn nàng, trong mắt lướt qua thứ gì đó mà nàng xem không hiểu: "Nàng muốn giết bọn họ sao?"

"Muốn!" Sở Chước nói khẳng định: "Ta muốn giết nguyên thần trong cơ thể bọn họ, chỉ là nếu giết bọn họ vậy..."

"Có thể cho căn nguyên trở lại trong thân thể bọn họ một lần nữa." Phong Chiếu nói theo.

Sở Chước lập tức hiểu rõ ý tứ của hắn, kinh hỉ nói: "Ý của huynh là... chủ nhân trước không có chết? Đúng rồi, khóa hồn thạch trên trán thánh nữ, có phải nguyên thần của nguyên chủ ngay tại trong khóa hồn thạch hay không?"

Phong Chiếu khen ngợi nói: "Bách tộc cùng nhân tộc không giống nhau, Bách tộc là chủng tộc được trời chiếu cố, bọn họ sinh ra đúng thời cơ, kiềm chế Thần tộc, không phải đơn giản bị đoạt xá dễ dàng như vậy. Nếu nguyên thần của chủ nhân chết đi, thi thể cũng sẽ hóa thành bột mịn biến mất ở trong thiên địa, bụi về bụi, đất về đất, không cho phép sinh linh khác lãng phí."

"Cho nên, bọn họ muốn đoạt xá thân thể Bách tộc, không thể cắn nuốt nguyên thần của chủ nhân, chỉ có thể làm cho nguyên thần của thân thể tiếp tục còn sống." Sở Chước nhanh chóng nói tiếp, hai mắt nàng sáng đến kinh người: "Bọn họ không thể giết chết nguyên thần của thân thể, chỉ có thể dùng khóa hồn thạch mà nhốt lại." ChieuNinh^%#@!$ &*([])_ lequydonD^d^l^q^d

"Đúng là như thế." Phong Chiếu lại cười nói.

Trong khoảng thời gian ngắn, nỗi lòng Sở Chước bành trướng, nhịn không được thong thả bước đi ở chung quanh, sau đó ánh mắt sáng quắc nhìn hắn: "Huynh có thể để cho nguyên chủ trở về vị trí cũ sao?"

Phong Chiếu thích ánh mắt chuyên chú sáng ngời của nàng, làm cho trong lòng hắn cũng bành trướng lửa nóng theo: "Đương nhiên có thể." Khi hắn lật tay, trong tay nhiều hơn dưỡng hồn thạch trong dáng vẻ một khối thạch trứng.

Sở Chước vừa nhìn, không khỏi mừng rỡ.

Dưỡng hồn thạch tốt, vốn là vật mà sau khi Thần tộc ngã xuống, chuyên môn dùng để uẩn dưỡng thần hồn. Nhưng trên dưỡng hồn thạch trước mắt bị khóa hồn trận, thần hồn của Thần tộc bị hấp thu đi vào, vậy vĩnh viễn đừng mong ra được, đều vĩnh viễn đợi ở bên trong đi.

Dưỡng hồn thạch này đã nhốt một thần hồn của Thần tộc thượng cổ, hiện tại lại nhốt hai người nữa thì cũng có thể nhốt được.

Nhưng mà Phong Chiếu cũng không cùng nhau khóa cung chủ cùng thánh nữ Bát Thần Cung tiến vàodưỡng hồn thạch, theo hắn, như thế không khỏi rất tiện nghi cho bọn chúng, nếu bị khóa vào dưỡng hồn thạch, việc mà bọn chúng đã làm liền xóa bỏ —— dù sao cũng không thể so đo cùng một nguyên thần không thân thể đi? So đo cũng không có biện pháp làm cái gì.

Cho nên trước để cho bọn chúng đợi một đoạn thời gian ở trong thân thể đoạt xá.

Sở Chước cũng đồng ý trong lòng, trừ cái đó ra, nàng còn có một ít chuyện muốn biết rõ ràng.

Trên đường trở về, Phong Chiếu đi cùng với nàng.

Phì Di đang huyên thuyên cùng với hai người tu luyện thủ vệ, nhìn thấy Sở Chước và Phong Chiếu đi tới cùng nhau, đầu tiên là mê mang, lập tức thì đã ý thức được mỹ nam tử áo trắng đó chỉ có thể là ai.

Toàn bộ Bạch Ly Sơn, cực ít thú có thể gặp được gương mặt thật của lão đại, Phì Di còn chưa có phúc phận này, hiện tại nhờ phúc của Sở Chước, thế nhưng có thể ở dưới rõ như ban ngày, nhìn thấy được chân diện mục của lão đại, mà không phải bị nhốt ở trong lĩnh vực hắc ám của huynh ấy bị lão đại đánh thành bánh thú, đã làm cho hắn vui hỏng rồi.

Phì Di là tên miệng tiện, tâm tình mà kích động, liền nhịn không được mà mỏ mẵm lải nhải.

"Lão đại, lão đại, sao huynh và Trường Thừa đại nhân bọn họ nói không giống nhau hả? Vì sao huynh sẽ mặc y phục thuần màu trắng? Trường Thừa đại nhân nói, trước kia không phải huynh chỉ luôn luôn mặc màu đen sao? Lão đại khi nào thì huynh thay đổi thói quen rồi? Chẳng trách lúc Trường Thừa đại nhân bọn họ rời đi nói, lão đại huynh trở nên rối loạn trong rối loạn ngoài ..."

Phong Chiếu mặt lạnh, một cước đá bay hắn xuống vực sâu.

Phì Di kêu a a a thảm thiết, biến mất ở trong đó.

Thừa lại hai người tu luyện thủ vệ choang một tiếng biến thành hai con thú lông xù, rụt cổ, hai móng chấp ở trước mặt, muốn có bao nhiêu vô tội thì có bấy nhiêu vô tội, tránh cho giống như Phì Di bị một cước đá bay đi. Tuy rằng sẽ không chết, nhưng mà như vậy sẽ gãy cánh tay gãy chân đó, làm một con thần thú, có thể té gãy chân thì có thể thấy được có bao nhiêu nghiêm trọng.

Phong Chiếu nhìn về phía hai tiểu đệ.

【Lão đại, phu nhân lão đại, hai người phải rời đi sao, thuộc hạ lập tức đi cho an bài xe cho hai người.】Hai tiểu đệ ân cần nói.

Sở Chước buồn cười, xem ra lão đại Phong Chiếu này làm được quả thật uy phong.

Phong Chiếu bị nàng cười đến lại thẹn quá thành giận, vung tay áo nói: "Không cần, đều cút đi cho bổn đại gia!"

Hai tiểu đệ nhanh nhẹn cút đi, thuận tiện đi đến vực sâu tiện tay vớt Phì Di ngã đến nửa chết nửa sống lên, trong khoảng thời gian này liền để hắn ở Cô Nhai kiểm điểm đi, tránh cho lại đi chướng mắt lão đại.

Thẳng đến rời khỏi Cô Nhai, Phong Chiếu còn giận, cảm thấy đám tiểu đệ này thật sự là không mắt nhìn, thế nhưng vạch trần khuyết điểm của hắn.

Mặc đồ trắng rất dễ nhìn mà, áo trắng phiêu phiêu, càng làm nổi bật khí chất của hắn, hơn nữa bản thể của hắn cũng có lông trắng mà, mặc đồ trắng có cái gì không đúng? Hắn rối loạn ở trước mặt nàng dâu của mình thì có cái gì không đúng? Quả nhiên một đám thú độc thân là không thể hiểu biết.

Sở Chước liếc mắt nhìn hắn một cái, thấy vẻ mặt lạnh lùng của hắn, người không biết cũng bị dọa đến, nhịn không được nói: "Huynh mặc đồ pháp bào màu trắng quả thật nhìn rất đẹp."

Phong Chiếu nhất thời mở cờ trong bụng, nhưng mà trên mặt hắn rất căng cứng, vẻ mặt bình tĩnh hỏi: "Thật sự?"

Sở Chước cười tủm tỉm gật đầu, ánh mắt nhìn hắn càng ngày càng sáng, cảm thấy hắn vẫn là con tiểu yêu thú thích gây sự đó, lập tức lộ rõ nguyên hình.

Trên đường trở về, Phong Chiếu muốn mang nàng đi dạo chung quanh Bạch Ly Sơn, liền biến thành mãnh thú cao một trượng, uy phong lẫm liệt, một thân lông màu đen, nhúm lông trắng trên trán phá lệ đáng chú ý, tựa như bình thường hắn mặc áo bào màu trắng, dị đồng tử một đen một vàng, lóe ra cảm xúc nhân tính hóa, cái đuôi thật dài cọ cọ ở trên người nàng, giống như đang thúc giục nàng đi lên nhanh chút.

Hồi lâu không thấy được bộ dáng này của hắn, đổi lại là Sở Chước có chút hoài niệm, bò đến trên lưng hắn, sờ sờ bộ lông màu đen bóng oánh nhuận, có chút thô cứng rắn, dán ở trên lưng, ngược lại làm cho người ta yêu thích không nỡ buông tay.

Sau khi biến lớn, hắn thoạt nhìn càng thêm giống như thần thú Bạch Hổ, duy nhất không giống là, đại khái là hắn có thể phun lửa, thần thú Bạch Hổ thuộc phong, mỗi khi xuất hiện, đều mang đến một trận gió, mà hắn mang đến là thần hỏa có thể hủy thiên diệt địa. Sở Chước cảm thấy rằng, đây là di truyền phụ thân của hắn, một mãnh thú viễn cổ.

Phong Chiếu chở nàng di chuyển khắp nơi ở trên không Bạch Ly Sơn.

Hắn bay thật sự chậm, gió cũng không mãnh liệt, giống như muốn cho nàng cẩn thận mà thưởng thức phong cảnh Bạch Ly Sơn.

Tâm tình Sở Chước dần dần lắng đọng xuống, ở sau khi biết được nguyên nhân cái chết đời trước, nàng suy nghĩ rất nhiều, nhưng mà những thứ đó đều không sánh bằng hắn đột nhiên xuất hiện.

Đời trước đã qua đời, đời này mới bắt đầu một lần nữa, hiểu lầm giữa bọn họ đã sớm cởi bỏ, tương lai còn rất dài, nàng tin tưởng, bọn họ sẽ luôn luôn ở cùng nhau .

Sở Chước vùi mặt ở trên lưng hắn, ôm cổ mãnh thú, cười nói: "A Chiếu, may mắn có huynh."

Hai đời, may mắn có hắn cùng nhau kết bạn đồng hành với nàng.

Phong Chiếu cảm giác được tâm ý của nàng, lập tức cũng không bay nữa, hạ xuống giữa núi rừng phía dưới, sau đó liền cấp tốc chạy băng băng, đuổi hoang thú trong rừng đến nỗi chạy loạn khắp nơi, lấy được một trận cười to của nàng.

Thẳng đến sau khi sắc trời vào đêm đen, bọn họ tìm một địa phương ngồi xuống. ChieuNinh:{\|}[email protected]#$ &^* @lequydonD^d^l^q^d

Phong Chiếu giết một con hoang thú không hức thời mà đụng tới đây, lấy xuống bộ vị non mềm trên người, hai người cùng nhau ngồi ở một chỗ khe núi khí hậu ấm áp, đốt lửa nướng thịt hoang thú.

Sở Chước nhìn hắn vừa nướng vừa nhịn không được muốn phun qua một ngụm hỏa, vội nói: "Để cho ta tới đi."

Phong Chiếu có chút hoài nghi nhìn nàng, không phải hắn nghi ngờ nàng, bởi vì trong nhóm người bọn họ, muốn ăn cái gì đều để cho Bích Tầm Châu động thủ, bọn họ thành thói quen ngồi chờ ăn, rất ít động thủ, thế cho nên ngay cả nướng thịt thế nào giống như đều đã quên.

"Tuy rằng không nướng ăn được ngon như Tầm Châu ca, nhưng nướng thịt thì vẫn làm được." Sở Chước cười cười với hắn.

Phong Chiếu bị nàng cười đến choáng váng ngây ngất hồ đồ, nên nhịn không được, liền biến thành tiểu yêu thú, cong mông nhỏ lông xù chui vào trong lòng nàng.

Ý cười trên mặt Sở Chước càng sâu, sờ sờ đầu lông xù của hắn, phát hiện mình giống như càng thích hắn biến thành bộ dạng cục bông tròn, giống như dưỡng sủng vật âu yếm. Ừm, không thể cho hắn biết, nếu không lại muốn giận dỗi, về sau cũng không chịu biến thành bộ dạng như vậy.

Thịt nướng đến gần chín, thoa lên tương đặc chế của Bích Tầm Châu, lại chà lên một tầng mật, hương vị kích thích đến nước miếng đều chảy ra rồi.

Tiểu yêu thú củng tay của nàng, Sở Chước cắt thịt nướng thành từng lát, từng lát từng lát đút cho hắn, nhìn hắn ăn đến vui vẻ, ánh mắt của nàng trở nên mềm mại.

Thời điểm sao trời che kín thiên không, hai người tìm một sơn động tạm thời qua đêm.

Sơn động là địa bàn con hoang thú nào đó, Phong Chiếu như bá vương mà đuổi nó đi, báo đạo chiếm lấy.

Ban đêm có chút lạnh, hắn biến thành một con mãnh thú, để cho nàng tựa vào trên cái bụng mềm mại của mình, một người một thú cứ như vậy mà ngủ.

Hôm sau, vừa hừng đông, hai người mới quay về Bạch Ly Sơn.

Đám người Bích Tầm Châu sớm ở đây trông mong ngóng đợi một ngày một đêm, thấy Sở Chước chậm chạp không về, vốn còn có chút kỳ quái, đợi nhìn thấy Phong Chiếu đi theo, mọi người giật mình. Không cần nghĩ cũng biết, khẳng định là chạy tới lượn một vòng rồi mới trở về.

Có Phong Chiếu ở, hai con yêu bé rùa cùng Huyễn Ngu muốn làm nũng không dám dựa vào đến trên người Sở Chước, ngược lại Bích Tầm Châu cùng Sở Thanh Giáng sâu sắc phát hiện tâm tình của nàng dường như rất không tệ.

Sở Chước nhìn nhìn bọn họ, nói với Đan Hạc Lương trông mong ngóng chờ nhìn qua: "Đan công tử, chúng ta tâm sự."

Hết chương 462.


_________________
Truyện hoàn:

Xuyên không- Điền văn Hành trình ở viễn cổ

Xuyên không- Điền văn Xuyên qua làm nông phụ

Xuyên không- Thú nhân Kiếm sống nơi hoang dã

Xuyên không- Điền văn- Không gian Sổ tay sinh tồn khi bị chồng ruồng bỏ

Xuyên không- Điền văn Con gái nhà nông

Xuyên không- Điền văn Nông Kiều có phúc

Xuyên không- Điền văn Đại nương tử tiểu nàng dâu (làm chung)

Xuyên không - Thú nhân Xuyên đến bộ lạc nguyên thủy

Xuyên không Diễm Phu Nhân (làm chung)

Xuyên không - Dị giới  Ngự linh sư thiên tài (làm chung)

Truyện đang edit:

Xuyên không - Trùng sinh Cùng trời với thú

Xuyên không- Huyền huyễn Tà vương đế phi: Nghịch thiên thuần thú sư (làm chung- Drop)

Xuyên không - Huyền huyễn Triệu hoán sư khuynh thành (làm chung)

Hiện đại - Trùng sinh Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương (làm chung -Drop)


Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Phuongphuong57500
     
Có bài mới T7 T12 03, 2022 12:49 am
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Hỏa Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Hỏa Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: T6 T07 04, 2014 10:49 am
Tuổi: 42 Nữ
Bài viết: 2500
Được thanks: 27893 lần
Điểm: 47.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Cùng trời với thú - Vụ Thỉ Dực - Điểm: 50
===Đại Hoang giới: Thanh Lâm Vực===
Chương 463: Phụ thân không đáng tin.
Editor: ChieuNinh_dd.LQD

Tuy nói là tâm sự cùng Đan Hạc Lương, nhưng mà cuối cùng lại là một đám người tề tụ cùng nhau, mắt sáng như đuốc nhìn Sở Chước.

Bọn họ tham dự kế hoạch bắt giữ thánh nữ lần này, tự nhiên đều muốn biết một chút từ đầu đến cuối của sự việc, tuy rằng việc này đề cập đến Bách tộc, nhưng mà Sở Chước cũng không có ý tứ giấu diếm bọn họ.

Trong lòng Đan Hạc Lương có chút khẩn trương, hắn đã đã nhận ra cái gì, lại không muốn đi nghĩ sâu, liền hỏi Sở Chước: "Sở cô nương, bọn họ hiện tại như thế nào?"

Sở Chước trầm ngâm xuống, cẩn thận nói cho bọn họ việc hai người bị đoạt xá.

Ở đây mọi người đều kinh ngạc không thôi, hiển nhiên không nghĩ tới cung chủ cùng thánh nữ Bát Thần Cung thế nhưng là đoạt xá, hơn nữa người bị đoạt xá còn là thân thể hậu đại Bách tộc thượng cổ.

Chỉ có Đan Hạc Lương từ giật mình đến giật mình, cuối cùng ảm đạm không thôi.

"Trách không được..." Hắn lẩm bẩm: "Trách không được phụ thân sẽ khinh địch bị bọn họ gây thương tích như vậy, thì ra phụ thân cũng không nhìn lầm người, chỉ là ông ấy không nghĩ tới, người ông ấy luôn tín nhiệm, đã bị đoạt xá..."

Nói xong lời cuối cùng, hai mắt hắn đỏ đậm, hai hàng nước mắt nhẫn nhịn không được nữa mà rơi xuống.

Năm đó phụ thân sẽ thu dưỡng Chuyên Tôn Văn Địch, là vì nàng là hậu đại Bách tộc, cho nên nguyện ý tận hết khả năng của mình có, làm cho nàng trở thành thánh nữ Bát Thần Cung, gia tăng một ít vốn liếng sinh tồn cho nàng. Lại không nghĩ tới, không biết ở khi nào, Chuyên Tôn Văn Địch chân chính đã bị đoạt xá, sau đó phụ thân ngã xuống, tính tình Chuyên Tôn Văn Địch thay đổi lớn, quả thật là vì không cần lại che giấu chính mình ở trước mặt phụ thân.

Có thể khẳng định, khi đó Chuyên Tôn Văn Địch đã bị đoạt xá.

Đồng dạng Khúc Sơn Hà cùng Tô Nghiễn Tinh làm người tu luyện Thanh Lâm Vực đều có chút đồng tình nhìn hắn, ai sẽ nghĩ đến địa vị cao thượng trong Bát Thần Cung ở trên Thanh Lâm Vực, còn có chuyện đáng sợ như vậy, hậu duệ Thần tộc thượng cổ này thật đúng là lợi hại.

Chỉ có thể thương Đan cung chủ tiền nhiệm, không biết tạo cái nghiệt gì, mới đưa tới đám sát tinh đòi mạng này, mình thì bị chết không minh bạch, ngay cả con trai độc nhất duy nhất, cũng thiếu chút bị đuổi tận giết tuyệt.

Sau một lúc lâu, Đan Hạc Lương rốt cục khống chế được cảm xúc, mắt đỏ hồng hỏi bọn hắn: "Sở cô nương, các người dự tính xử trí bọn họ như thế nào?"

"Đương nhiên là vật quy nguyên chủ." Sở Chước nói không chút do dự.

Lời này tuy là nói có chút kỳ quái, nhưng suy xét lại thì hiểu rõ, thân thể bị đoạt xá, tự nhiên trả lại chủ nhân trước đó.

Đan Hạc Lương vừa mừng vừa sợ: "Cô, ý của cô là, bọn họ còn sống?"

"Đúng vậy, không phải mới vừa nói sao?" Sở Chước buồn bực nhìn hắn, Đan Hạc Lương thoạt nhìn không ngốc như Tô Nghiễn Tinh mà, sao hiện tại mới phản ứng kịp vậy.

Đan Hạc Lương có chút ngượng ngùng, vừa rồi hắn bởi vì đột nhiên nghe được tin tức bọn họ bị đoạt xá, trong lúc nhất thời liên tưởng đến phụ thân, không nghe cẩn thận.

Nhưng mà, cái này quả thật là một tin tức tốt.

Biết hiện tại cung chủ cùng thánh nữ đều là bị đoạt xá, thì cũng hiểu rõ năm đó phụ thân nhận thức dưỡng nữ là chính Chuyên Tôn Văn Địch thật, cũng là tỷ tỷ từng quan tâm hắn khi hắn tuổi còn nhỏ. Tuy rằng bọn họ không phải thân nhân huyết mạch chân chính, nhưng từ sau khi theo phụ thân về, quan hệ giữa hắn cùng Chuyên Tôn Văn Địch quả thật thân cận hơn những người khác.

Nếu Chuyên Tôn Văn Địch chân chính không chết, vậy tự nhiên không thể tốt hơn.

Nghĩ xong, Đan Hạc Lương lại hỏi: "Vậy khi nào thì có thể làm cho bọn họ trở lại trong thân thể?"

Sở Chước nhìn về phía Phong Chiếu, nói: "Khả năng phải qua đoạn thời gian."

Những người khác cũng nhìn Phong Chiếu, đặc biệt Đan Hạc Lương cùng Tô Nghiễn Tinh, hai người trước kia chưa từng gặp qua hắn, lần đầu tiên gặp mặt đã bị thủ đoạn lôi đình của hắn kinh sợ, ngay cả phản kháng cũng không kháng được một chút, đã bị một tay áo của hắn cuốn vào thông đạo không gian, đưa đến Bạch Ly Sơn, sau đó rốt cuộc biết thân phận của hắn, hiện tại vẫn còn ngơ ngác.

Bạch Ly vực đứng đầu hiển hách xấu danh, đất hoang mười tám vực ai không biết ai không hiểu, chân chính trực diện hắn khi, áp lực không nhỏ.

Đan Hạc Lương tưởng Phong Chiếu có kế hoạch gì, loại người tu luyện cao cấp này tự nhiên không cho phép những người khác nghi ngờ, hắn thức thời không có hỏi, ngược lại giúp cho Sở Chước đỡ phải giải thích.

Nói xong việc này, Phong Chiếu liền kêu mọi người giải tán.

Sở Chước gọi Sở Thanh Giáng lại, nói: "Nhị ca, có rảnh không? Chúng ta trò chuyện."

Sở Thanh Giáng cười nói: "Tất nhiên là có, có việc gì cứ nói."

Những người khác thức thời rời khỏi, duy nhất không thức thời ... Sở Thanh Giáng nhìn về phía Phong Chiếu, có chút chần chờ.

Phong Chiếu coi thường liếc nhìn hắn một cái, đứng dậy rời khỏi.

Chỉ là trong chốc lát sau, một con tiểu yêu thú lông xù củng cái cửa mở ra, nhảy vài cái thì đến trong lòng Sở Chước, chậm chậm rãi rãi oa ở trong lòng nàng, một đôi mắt xinh đẹp xem xét Sở Thanh Giáng.

Sở Thanh Giáng thật đúng là không nhận ra con tiểu yêu thú này là Phong Chiếu, hắn nhận thức đối với Phong Chiếu cũng không khác gì bọn Đan Hạc Lương, đều là nghe qua mấy truyền thuyết hung tàn, đối với người thật cũng không biết, cũng không biết hắn căn bản còn có thao tác rối loạn như vậy, biến thành con tiểu yêu thú lừa gạt người đời.

Thấy Sở Chước ôn nhu ôm tiểu yêu thú đến trong lòng, vuốt vuốt lông vê nắn trảo trảo của nó, Sở Thanh Giáng tưởng hắn là yêu thú Bạch Ly Sơn, tự nhiên sẽ không đặc biệt chú ý. Dđlequydon&ChieuNinh{}@$#^& D^d^l^q^d

Hắn đánh giá Sở Chước, giọng điệu mang theo vài phần cẩn thận, nói: "Muội muội muốn nói cái gì với ta?"

Sở Chước liếc nhìn hắn một cái, hỏi: "Nhị ca ngày đó vì sao phải ra tay với thánh nữ?"

Sở Thanh Giáng như là biết nàng sẽ hỏi, cũng không giấu diếm, nói: "Bởi vì bọn họ săn bắn Bách tộc, lần này ta kế hoạch là bắt giữ thánh nữ, thuận tiện muốn biết rõ ràng thế lực phía sau thánh nữ, thật ra cũng không nghĩ tới sẽ hội ngộ đến bọn muội." Nói tới đây, hắn vô hạn cảm khái, làm sao biết được chẳng qua là một việc cực vì tầm thường, thế nhưng gặp được muội muội chưa từng gặp mặt.

Nghĩ đến cái gì, hắn nhịn không được hỏi: "A Chước, năm đó... chúng ta không phải cố ý bỏ một mình muội ở lại đại lục Tấn Thiên. Phụ thân đưa muội đến Sở gia Lăng Nam không lâu sau, thì tiến vào Hồng Hoang chi cảnh, đến nay chưa về. Mà ta cùng đại tỷ, vẫn luôn tra chuyện của Bách tộc cùng Thần tộc, sợ mang đến nguy hiểm cho muội, cho nên..."

Mấy năm nay, bọn họ vẫn luôn không quay về đại lục Tấn Thiên, không phải không muốn trở về, mà là không dám trở về.

Khi bọn họ đang tra chuyện Bách tộc cùng Thần tộc, thì đồng dạng đối phương cũng đang tra bọn họ, thậm chí nhìn chăm chú vào bọn họ, một khắc không dám thả lỏng, nếu như trở về, chỉ sợ sẽ bại lộ Sở gia Lăng Nam, sẽ mang đến nguy hiểm cho hậu nhân duy nhất ngũ phòng ở lại Sở gia.

Tuy rằng không biết mấy năm nay Sở Chước sống một mình thì như thế nào, nhưng mà ít nhiều có thể đoán ra được nàng là một đứa bé lại ở trong đại gia tộc, không có trưởng bối thân cận chăm sóc, hơn nữa năm đó Tằng gia gia cùng phụ thân bọn họ từng lấy làm ra một ít chuyện trêu chọc, khó tránh khỏi sẽ làm người ta theo bản năng muốn xem nhẹ ngũ phòng tồn tại, cuộc sống của một tiểu cô nương có thể nghĩ.

Trong lòng Sở Thanh Giáng cảm thấy có chút thua thiệt muội muội duy nhất.

Nhưng mà khi nhìn đến thần sắc bình tĩnh đến gần như lạnh nhạt của Sở Chước, liền biết nàng đã không cần.

Sở Chước gật gật đầu, không nói cái gì, trong lòng lại nghĩ, chẳng trách sau khi đi đến Đại Hoang giới, đi qua vài cái vực, thế nhưng chưa từng nghe nói chuyện tích của người Sở gia, thì ra là đi Hồng Hoang chi cảnh gây sức ép.

"Nhị ca, chúng ta là Bách tộc sao?" Sở Chước đột nhiên hỏi.

Sở Thanh Giáng đột nhiên trầm mặc, nói: "Muội cảm thấy thế nào?"

Sở Chước theo dõi hắn, nàng biết Sở Thanh Giáng nhất định đã hỏi qua những người khác về chuyện của nàng trong những năm gần đây gặp được, cũng biết nàng tiếp xúc với một ít hậu nhân Bách tộc, còn có lần này nàng ra tay với thánh nữ, bên ngoài cũng là bởi vì Bách tộc.

Nhưng không có người nào biết, nàng kỳ thực chẳng qua là muốn làm cho rõ đời trước vì sao thánh nữ sẽ giết nàng.

Nguyên nhân duy nhất, nàng chỉ có thể nghĩ đến, nàng có lẽ là hậu nhân Bách tộc, cho dù không phải, cũng là có có liên quan Bách tộc.

Đặc biệt là Sở Thanh Giáng xuất hiện, càng làm cho nàng chắc chắc điểm ấy.

"A Chước, chúng ta... quả thật là hậu nhân Bách tộc." Sở Thanh Giáng nhẹ giọng nói: "Ông cố, phụ thân, đại tỷ và ta, đều là hậu nhân Bách tộc, cho nên chúng ta cùng hậu duệ Thần tộc thượng cổ có thù không đợi trời chung."

Sở Chước sâu sắc phát hiện ý tứ trong lời nói của hắn: "Ta đây thì sao?" Người ngũ phòng đều là Bách tộc, vậy nàng thì sao?

Sở Thanh Giáng nói: "Ta không biết."

"Cái gì?" Sở Chước sửng sốt.

Sở Thanh Giáng có chút bất an nhìn nàng: "Bởi vì muội... muội là đứa nhỏ duy nhất của phụ thân, mà ta cùng đại tỷ, kỳ thực là được phụ thân thu dưỡng."

Sở Chước: "... ..."

Sở Chước bị hắn khiến cho có chút mê mang.

Dù là nàng có nhạy bén đi nữa, cũng muốn bị mâu thuẫn trong lời nói của hắn làm cho hồ đồ, nàng một bên sửa sang lại tin tức vừa biết được, vừa nói: "Trước không nói mọi người, nếu đã ta là đứa nhỏ duy nhất của phụ thân, phụ thân lại là hậu nhân Bách tộc, vậy ta cũng là Bách tộc chứ?"

"... Nhưng muội là phụ thân đột nhiên ôm về nhà, ông ấy nói muội là tự bản thân ông ấy sinh ra." Sở Thanh Giáng mặt đơ như gỗ nói.

Sở Chước: "... ..."

Sở Chước mạnh mẽ đứng lên, tiểu yêu thú ghé vào trong lòng nàng thiếu chút nữa thì lăn lông lốc ngã xuống đất, may mắn hai cái móng vuốt kịp lúc ôm lấy y phục của nàng, nhảy vài cái thì đến trên vai nàng, bộ dạng nhanh nhẹn đó, làm cho Sở Thanh Giáng không khỏi nhìn thêm vài lần.

Sở Chước hít một hơi thật sâu, đột nhiên cười ha ha: "Phụ thân nói ta là đứa nhỏ duy nhất của ông ấy, sau đó còn nói ta là ông ấy tự mình sinh ra, mà ta kỳ thực là đứa không nương, là ý tứ này đi?"

Sở Thanh Giáng có chút xấu hổ cúi đầu, quả thật là ý tứ này.

Cũng không phải hắn lừa dối Sở Chước, mà là dưỡng phụ Sở Nguyên Thương trước khi đi Hồng Hoang chi cảnh, tìm đến hai tỷ đệ bọn họ, nói cho bọn họ, ông ấy đưa một nữ nhi về đại lục Tấn Thiên, nữ nhi tên là Sở Chước, là tên hay do ông cố Sở Khai Hà đặt cho, cũng là bò ra từ trong bụng ông ấy, kêu bọn họ về sau nếu như gặp được muội muội, phải bảo hộ nàng.

Năm đó Sở Thanh Giáng là đứa nhỏ đơn thuần thành thật bao nhiêu chứ, bị trưởng bối già mà không kính cứ khét đầy mặt như vậy, cả người đều hỗn độn trong gió. Vẫn là đại tỷ Sở Thanh Sương đã quá quen giao tiếp cùng dưỡng phụ không đáng tin, trôi chảy hỏi một câu, muội muội cũng là hậu nhân Bách tộc sao? [email protected]~dan~lequydon{}:D^d^l^q^d

Dưỡng phụ không trách nhiệm đáp lại một câu: "Ai biết đâu, xem tạo hóa của chính nàng, nếu có thể thức tỉnh thì chính là Bách tộc, không thể thì là người phàm."

Sở Chước nghe Sở Thanh Giáng tự thuật, đồng dạng bị phụ thân chưa từng gặp mặt mơ hồ đầy cả mặt.

Nàng cảm thấy tất cả nhân tri nhận thức trong dĩ vãng của mình đều bị phá hủy vào giờ khắc này, có lẽ từ nhỏ đến lớn nàng biết về chuyện của ngũ phòng Sở gia, cũng là bị người khác đặc biệt sửa chữa qua, cái gì mà mẹ nàng khó sinh mà chết, đều là gạt người rồi, nàng không chỉ có là đứa số khổ, thậm chí có khả năng không phải nữ nhân sinh ra.

Nhưng mà Bách tộc có thiên phú kỳ kỳ là lạ, có thiên phú nam nhân sinh đứa nhỏ cũng không có gì, giống như Nguyệt Nữ tộc không phải là tự công tự thụ, nam nữ đều có thể dựng dục hậu đại của mình sao?

Sau một lúc lâu, nàng trấn định lại, nói: "Cho nên, phụ thân lưu lại những lời này, liền rời khỏi?"

"Đúng vậy." Sở Thanh Giáng cẩn thận nhìn nàng, sợ nàng bị phụ thân không đáng tin dọa đến.

Sở Chước không bị dọa, chỉ là trong lòng tích càng nhiều nghi hoặc, cân nhắc lời phụ thân không nghiêm nói, cái gì kêu là nếu có thể thức tỉnh thì nàng chính là Bách tộc, không thể thì là người phàm? Trong đó rốt cuộc có cái gì sâu xa?

Đối với nàng nghi hoặc, Sở Thanh Giáng lực bất tòng tâm: "Mấy năm nay, ta cùng đại tỷ cũng không phải không có suy đoán, chỉ là cũng đều khó hiểu. Nhưng mà chúng ta có thể xác định là, cho dù A Chước muội không phải Bách tộc, cũng có liên hệ gì đó cùng Bách tộc."

Sở Chước ừ một tiếng, nghĩ nghĩ, lại hỏi: "Nhị ca, những hậu duệ Thần tộc đó, có phải có thủ đoạn gì có thể cảm giác được huyết mạch hậu nhân Bách tộc hay không?"

"Đúng vậy, thánh nữ chính là một người trong đó." Sở Thanh Giáng mắt sắc hơi trầm xuống: "Chúng ta sở dĩ muốn tóm nàng ta, cũng là bởi vì thánh nữ có thể bằng một loại bí thuật, phát hiện huyết mạch hậu nhân Bách tộc, vì thế nàng ta giết hại rất nhiều hậu nhân Bách tộc." Nói tới đây, hắn nghiến răng nghiến lợi, hận ý đối với thánh nữ, không phải nàng ta tử vong là có thể tiêu trừ.

Sở Chước sớm có suy đoán trong lòng, cũng không kỳ quái, tiếp tục nói: "Thánh nữ có sát ý với ta."

"Cái gì?" Sở Thanh Giáng nhìn về phía nàng.

Phong Chiếu cũng quay đầu nhìn nàng, sau đó vươn ra hai cái vuốt ôm lông móng lấy nàng đầu, tư thế này nhìn có chút khôi hài, lại rất ấm áp.

Sở Chước ôm hắn đến trong lòng, bình tĩnh nói: "Thánh nữ hẳn là phát hiện trên người ta có cái gì đó, ở cái nhìn đầu tiên khi thấy ta liền sinh ra sát ý." Mà đời trước, nàng quả thật bị thánh nữ phái người tới ám sát rồi.

Hết chương 463.


_________________
Truyện hoàn:

Xuyên không- Điền văn Hành trình ở viễn cổ

Xuyên không- Điền văn Xuyên qua làm nông phụ

Xuyên không- Thú nhân Kiếm sống nơi hoang dã

Xuyên không- Điền văn- Không gian Sổ tay sinh tồn khi bị chồng ruồng bỏ

Xuyên không- Điền văn Con gái nhà nông

Xuyên không- Điền văn Nông Kiều có phúc

Xuyên không- Điền văn Đại nương tử tiểu nàng dâu (làm chung)

Xuyên không - Thú nhân Xuyên đến bộ lạc nguyên thủy

Xuyên không Diễm Phu Nhân (làm chung)

Xuyên không - Dị giới  Ngự linh sư thiên tài (làm chung)

Truyện đang edit:

Xuyên không - Trùng sinh Cùng trời với thú

Xuyên không- Huyền huyễn Tà vương đế phi: Nghịch thiên thuần thú sư (làm chung- Drop)

Xuyên không - Huyền huyễn Triệu hoán sư khuynh thành (làm chung)

Hiện đại - Trùng sinh Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương (làm chung -Drop)


Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Phuongphuong57500
     
Có bài mới CN T12 04, 2022 5:23 am
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Hỏa Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Hỏa Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: T6 T07 04, 2014 10:49 am
Tuổi: 42 Nữ
Bài viết: 2500
Được thanks: 27893 lần
Điểm: 47.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Cùng trời với thú - Vụ Thỉ Dực - Điểm: 51
===Đại Hoang giới: Thanh Lâm Vực===
Chương 464: Thế lực người đeo mặt nạ.
Editor: ChieuNinh_dd.LQD

Nghe được lời Sở Chước nói, Sở Thanh Giáng nhất thời không nói gì.

Đối với vị muội muội chưa từng gặp mặt này, trong lòng hắn nhiều nghi hoặc lắm, đều là dưỡng phụ không chịu trách nhiệm lưu lại, hắn có thể nói cho nàng cực ít, đối với cái này trong lòng có vài phần áy náy. Càng áy náy là, bọn họ ngốc già nàng hơn mấy chục tuổi, nhưng không cách nào che chở nàng, ngược lại làm cho nàng chỉ có thể tự dựa vào bản thân mình một đường đi tới.

Không thể không nói, diện mạo bạch liên hoa của Sở Chước rất có tính lừa gạt, nam nhân không liên quan gì nhìn thấy nàng, chỉ biết sinh ra dục vọng chà - đạp, thân nhân là giới nam, lại chỉ cảm thấy nàng nhu nhược đáng thương, lòng sinh thương tiếc, thầm nghĩ cẩn thận mà bảo hộ nàng.

Sở Chước mỉm cười, cũng vô tình nói: "Như thế xem ra, cho dù ta không phải là hậu nhân Bách tộc, cũng có liên hệ rất lớn cùng Bách tộc."

"Có lẽ... đợi về sau phụ thân từ Hồng Hoang chi cảnh trở về, thì cũng biết." Sở Thanh Giáng an ủi nàng như thế.

"Vậy khi nào thì ông ấy trở về?" Sở Chước tò mò hỏi, đối với phụ thân chỉ tồn tại trong truyền thuyết này, nàng đối với ông ấy không có cảm tình gì, còn càng nhiều hơn là tò mò. Không có biện pháp, phụ thân này nhiều truyền thuyết lắm, hơn nữa làm việc không nghiêm chỉnh như thế, nàng thật đúng là muốn nhìn một chút rốt cuộc ông ấy có thể không nghiêm túc tới trình độ nào.

Sở Thanh Giáng nghẹn lời.

Thấy thế, Sở Chước làm sao mà còn không rõ, ấn tượng đối với phụ thân không đáng tin, đã đặt dấu ấn thật sâu ở trong lòng.

Một ngày này, Sở Chước rốt cục đối với chính mạch ngũ phòng Sở gia Lăng Nam đại lục Tấn Thiên có một thừa nhận càng khắc sâu, hai người tỷ tỷ ruột kỳ thực là dưỡng tỷ dưỡng huynh, cái gọi là mẫu thân vẫn luôn không tồn tại, còn có một phụ thân không đáng tin cùng ông cố thần bí.

Ngũ phòng Sở gia ở Sở gia Lăng Nam quả thật là một tồn tại đặc thù, nó là hậu nhân Bách tộc, có được thiên phú rất mạnh, dù sao so với những người khác thì càng dễ dàng tu hành đi lên một con đường cường giả, đại lục Tấn Thiên nho nhỏ không thể vây khốn được bọn họ, bọn họ nhất định từ nhỏ đã muốn đi đến thế giới rất cao cấp.

Từ trong lời nói của Sở Thanh Giáng lộ ra, Sở gia trừ bỏ chính mạch ngũ phòng, người còn lại đều là người thường.

Nếu như muốn ngược dòng lịch sử của Sở gia, có thể ngược dòng lên lúc thượng cổ, nghe nói Sở gia ở thời kì thượng cổ, tổ tiên Sở gia là một vị kinh tài tuyệt diễm, từng ký kết khế ước cùng với vài vị đại yêu biến hóa của yêu giới ngay tại thời kì đó, sau đó thượng cổ đại chiến, đến sinh sống tại đại lục Tấn Thiên, mới có thể bảo tồn huyết mạch Sở gia truyền lưu đến nay.

Còn vì sao chỉ có chính mạch ngũ phòng là hậu nhân Bách tộc, điểm ấy thì ngay cả Sở Thanh Giáng cũng không rõ ràng lắm.

Sở Thanh Giáng chăm chú nhìn nàng, thanh âm không khỏi thả nhẹ vài phần: "Ta gặp vài vị yêu tu bên người muội muội, có thể thấy được thú duyên của muội muội vô cùng tốt, ta và đại tỷ không phải huyết mạch Sở gia, lúc trước vẫn chưa tham dự thí nghiệm của gia tộc, cũng không khế ước yêu thú."

Cho nên, lúc ban đầu Sở Chước có thể khế ước được một con Uyên Đồ Huyền Quy, có thể thấy được Sở Chước quả thật là huyết mạch của Sở gia, có được thú duyên vô cùng tốt, cũng là nữ nhi duy nhất của Sở Nguyên Thương.

Thẳng đến khi Sở Thanh Giáng rời khỏi, Sở Chước vẫn ngồi ở chỗ kia trầm tư, suy tư ngũ phòng Sở gia, còn có việc Bách tộc.

Khi hai má bị móng vuốt lông xù đè lại, nàng lấy lại tinh thần, kéo hai cái móng vuốt lông cùng với tiểu yêu thú ôm đến trong lòng của nàng, nói: "A Chiếu, huynh có thể nhìn ra tình huống của ta không? Ta rốt cuộc có phải hậu nhân Bách tộc hay không?"

Phong Chiếu nhảy ra khỏi lòng nàng, ngay sau đó, một mỹ nam tử áo trắng xuất hiện ở trước mặt.

Ánh mắt Phong Chiếu lướt qua từ trên mặt nàng, nói: "Ta cũng không biết."

"Hử?"

"Ta biết nàng... không giống với hắn, những sự khác biệt này, lại ở trên người nàng là đương nhiên, nàng không cần nghĩ quá nhiều, mặc kệ nàng là ai, ngày sau nhất định sẽ rõ ràng." Nói xong, hắn vươn tay nhẹ nhàng mà vỗ vỗ ở trên vai nàng, như đang an ủi nàng.

Sở Chước nhìn hắn không chuyển mắt, giống như đang nhìn hắn có phải đang lừa mình hay không.

Phong Chiếu tất nhiên không phải gạt nàng, chỉ là có chút chuyện khó mà nói, bởi vì ngay cả hắn cũng không xác định.

Hiện tại tu vi của nàng cũng không cao, có chút chuyện nói cũng vô dụng, không bằng để cho nàng tiếp tục tu luyện, khi nàng mạnh đến có thể coi thường bất luận thương tổn gì, nên hiểu thì tự nhiên sẽ rõ ràng. Trước tiên lộ ra nhiều quá, đối với nàng cũng không có ích, xem ra Sở Nguyên Thương cũng hiểu rõ điểm ấy, mới có thể lưu lại lời nói ba phải mập mờ cái nào cũng được.

Sở Chước liền nở nụ cười lập tức, nàng đứng lên, cười khanh khách nói: "A Chiếu, có phải huynh cảm giác được một ít chỗ kỳ quái trên người ta hay không?" Dien%^%dan*^*le#*#quy^_^!don=ChieuNinh

Nàng mặc dù tự nhận là tâm tư kín đáo, làm việc luôn thích tự hỏi nhiều lần trước, cực ít lưu lại sơ hở, nhưng sớm chiều ở chung cùng hắn, hắn lại là một người cực kì sâu sắc, không có khả năng thật sự không hề có sơ hở, tỷ như chuyện nàng trùng sinh, cho dù nàng không nói, nhưng thân cận như Phong Chiếu cùng Bích Tầm Châu, ngẫu nhiên cũng sẽ có điều phát hiện, chỉ là bọn hắn chưa bao giờ hỏi đến.

Phong Chiếu chần chờ xuống, hơi hơi gật đầu, nhưng tiểu cô nương không muốn nói, hắn cũng chưa bao giờ hỏi.

"Về sau ta sẽ nói cho huynh, được không?" Sở Chước cất giọng mềm mại nói.

Phong Chiếu ừ một tiếng, cũng không miễn cưỡng nàng.

Loại không miễn cưỡng này, vẫn luôn là thái độ che chở nàng đi về phía trước, làm cho trong lòng nàng như nhũn ra, không còn có người nào đối xử rất tốt với nàng như hắn, nếu đây là cái gọi là tình yêu, vậy nàng nguyện ý tin tưởng hắn.

Phong Chiếu ôm nàng đến trong lòng, tiểu cô nương của hắn nói cái gì thì chính là cái đó.



Nói chuyện hồi lâu với Sở Thanh Giáng, sau đó Sở Chước lại nhân cơ hội đi Cô Nhai một chuyến.

Khi lại nhìn đến thánh nữ, trạng thái của nàng ta kém hơn trước đó rất nhiều, Sở Chước nhìn nàng ta từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt thanh lãnh.

Thánh nữ liếc nhìn nàng một cái, như cũ là một loại thái độ không sao cả.

"Ta biết các ngươi là đoạt xá, thân thể bị đoạt xá là hậu nhân Bách tộc." Sở Chước nói thẳng vào vấn đề, thấy sắc mặt nàng ta đại biến, không khỏi nở nụ cười, ngày đó không rõ sự tình, có Phong Chiếu chỉ điểm đã không còn là cái bí mật gì nữa, tự nhiên cũng dễ dàng đâm trúng cây rễ kích động trong lòng thánh nữ.

Thánh nữ vốn có thứ cậy vào, chẳng qua chính là không người nào biết bọn họ thì ra là đoạt xá người khác mà thôi.

Hiện tại bí mật này bị đào ra, bọn họ còn có cái gì để cậy vào đây?

Lợi dụng thân thể hậu nhân của Bách tộc để giết hại Bách tộc, đám hậu duệ Thần tộc này thật đúng là cực ghê tởm.

Sở Chước thấy thần sắc của nàng ta không hề trấn định, trong mắt thêm vài phần nổi giận bị nhìn thấu, thì tâm tình càng thêm sung sướng, nàng chỉnh chỉnh làn váy, lại ngồi lên trên rễ cây lồi lên của ngày đó, tao nhã đến không giống người tu luyện khổ tu.

Cùng so với thánh nữ một thân chật vật, hiện tại bộ dạng của nàng quả thực chọc giận người ta.

"Lần đầu khi ngươi gặp ta, liền nổi sát tâm, chắc là bởi vì ngươi cảm giác được liên hệ giữa ta cùng Bách tộc, chính là như thế sao?" Sở Chước hỏi nàng ta.

Thần sắc thánh nữ sau khi trải qua biến hóa, cuối cùng coi thường nói: "Đúng thì lại như thế nào? Đáng tiếc ta bị đám tiểu bối các ngươi tính kế, nguyên khí đại thương, nếu không hẳn là sẽ giết ngươi trước tiên." Mà không phải bị nàng bắt giữ.

Thánh nữ cũng không phải người ngu xuẩn, đã sớm hiểu rõ bắt đầu từ lúc Đan Hạc Lương mất tích, thì mình đã bị tính kế, thẳng đến khi Xướng Địch chết, nguyên thần của nàng ta bị thương, sau đó lại có Âm Thi Vương Độ Âm Sát, một vòng tiếp theo một vòng, thế cho nên nàng ta cuối cùng thất bại trong gang tấc, luân hãm thành tù nhân.

Sau khi hiểu rõ những thứ đó đều là Sở Chước tính kế, trong lòng nàng ta cũng cực kì kính nể, thậm chí lòng có tiếc nuối, thân thể xuất sắc như vậy, nếu có thể bị Thần tộc bọn họ đoạt xá, nhất định có thêm vài phần năng lực giúp đỡ cho phục hưng Thần tộc.

"Đáng tiếc..." Thánh nữ tiếc nuối trong lòng.

Sở Chước nghe hiểu rõ ý tứ của nàng ta, sau đó bật cười một tiếng: "Ác giả ác báo, thứ vì đoạt xá mà có được, có năng lực cho các ngươi dùng bao lâu? Thần tộc các ngươi đã sớm nên ngã xuống ở cuộc chiến thời kì thượng cổ, hiện tại chẳng quả là một đám hậu đại Thần tộc cùng hỗn huyết của tộc hắn, huyết mạch Thần tộc đã loãng, ngay cả hậu nhân Bách tộc cũng không bằng, mới sẽ dùng mưu mẹo nham hiểm bậc này, nào có phong thái của Thần tộc thượng cổ?"

Gân xanh trên trán thánh nữ đột nhiên nhảy lên thình thịch, nếu không phải hiện tại không thể sử dụng linh lực, đã sớm nóng nảy chụp chết nàng.

Sở Chước không khách khí chế ngạo nàng ta một lúc, lại chuyển đề tài, nói: "Đúng rồi, ta còn chưa có hỏi ngươi, ngươi cảm thấy ta là chủng tộc nào trong Bách tộc?"

Thánh nữ cười lạnh nói: "Bản thân ngươi cũng không biết, thì làm sao ta biết được?"

"Cũng không phải, nhị ca ta nói, thánh nữ có được bí thuật có thể cảm giác được huyết mạch Bách tộc, cho nên không phải mới đặc biệt tới hỏi ngươi sao?" Nàng da mặt dày nói. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh}{|)&@#@

Thánh nữ mặt đơ như gỗ: "Ngươi nhị ca là Sở Thanh Giáng? Vậy ngươi chính là Vu Linh tộc."

Sở Chước kinh ngạc nhìn nàng: "Nhị ca ta là Vu Linh tộc?"

Thánh nữ không muốn nói chuyện với nàng, cảm thấy Sở Chước hôm nay tới đây, là đặc biệt đến nhục nhã nàng ta. Sở Thanh Giáng đã là huynh trưởng của nàng, vậy đó là cùng tộc nhân, cần phải kinh ngạc như thế sao?

Bởi vì không biết Sở Thanh Giáng là được thu dưỡng, trong lúc nhất thời thánh nữ cũng tiến vào một cái lầm lẫn.

Nhưng mà cái này thực không thể trách Sở Chước, ngày đó Sở Chước cũng không hỏi nhị ca nàng là tộc đàn nào của Bách tộc, còn tưởng rằng loại chuyện này không thể lộ ra dễ dàng, hơn nữa nàng và hắn cũng không quen thuộc, nên lười hỏi hắn.

Đợi Sở Chước rời khỏi cổ bách phù, lập tức đi tìm Sở Thanh Giáng, trực tiếp hỏi ngay: "Huynh là Vu Linh tộc? Vu Linh tộc đại lục Linh Hoàng?"

Sở Thanh Giáng vẻ mặt mê mang nhìn nàng: "Huynh không phải! Nhưng mà mẹ huynh thì đúng, nghe nói mấy trăm năm trước, mẹ huynh thoát ly Vu Linh tộc, một mình một người đến đại lục khác sinh sống, sau đó khi bà ấy sinh ra huynh thì bị người đuổi giết, may mắn phụ thân trùng hợp đi ngang qua, đáng tiếc mẹ huynh vẫn đã chết, phụ thân liền thu dưỡng huynh."

Sở Chước giật mình trong lòng, rốt cục hiểu rõ ở đại lục Xích Vân Tinh khi gặp được Vu Linh Túc, vì sao lại cảm thấy Vu Linh Túc rất là thân thiết, thì ra bên trong âm u còn có nhân quả như vậy, chỉ là nhân này khiến cho bọn hắn đều không biết, giữa hai bên vẫn có một ấn tượng tốt lẫn nhau. Hết thảy đều bởi vì vị Sở Thanh Giáng này có được huyết mạch hậu nhân Vu Linh tộc.

Biết được thân phận của Sở Thanh Giáng, Sở Chước cũng không khỏi cảm khái duyên phận giữa người với người.

Còn Sở Thanh Giáng, hắn đã sớm biết thân phận của mình từ chỗ dưỡng phụ, đây là di ngôn mẫu thân lưu lại, dưỡng phụ cũng vẫn chưa gạt, ở sau khi hắn hiểu biết thì nói cho hắn. Còn việc Vu Linh tộc ở đại lục Linh Hoàng, hắn cũng là gần đây tìm hiểu tình huống mấy năm nay của muội muội từ chỗ Mặc Sĩ Thiên Kỳ thì mới biết được.

Khi biết vận mệnh Vu Linh tộc ở đại lục Linh Hoàng, Sở Thanh Giáng không phải không khó chịu, chỉ là có khó chịu đi nữa, thì đã không thể vãn hồi. Có lẽ hắn nên vui vẻ là, đến nay Vu Linh tộc trừ bỏ chính mình ra, còn có một tộc nhân còn tồn tại, so với hậu nhân Bách tộc khác đã sớm bị giết hại diệt tộc thì tốt hơn nhiều.

Về chân tướng tử vong đời trước, Sở Chước nên hiểu biết cũng hiểu biết được không kém, tiếp theo mới thăm dò người đeo mặt nạ giết hại bách tộc ở Linh thế giới.

Sở Thanh Giáng cầm mặt nạ băng ngọc Sở Chước đưa qua, xem xét tỉ mỉ một lát sau, nói với nàng: "Đám người đeo mặt nạ này cũng không phải là người Bát Thần Cung, hẳn là một tổ chức thế lực hậu duệ Thần tộc khác phái đi. Bát Thần Cung hành động càng nhiều là ở Đại Hoang giới, đặc biệt là Thanh Lâm Vực."

Đối với những người này, Sở Thanh Giáng ít nhiều có chút hiểu biết, mấy năm nay bọn họ hoạt động ở trong Đại Hoang giới, cũng không phải hoàn toàn không biết gì cả.

Sở Chước nghe xong, có chút tiếc nuối.

Từ khi bắt đầu gặp được Đan Hạc Lương, nàng liền mơ hồ hiểu rõ Bát Thần Cung khả năng cùng những người đeo mặt nạ cũng không phải cùng một thế lực, những hậu duệ Thần tộc đó đã khổ tâm bỏ bao công sức muốn phục hưng Thần tộc thượng cổ, thế lực ẩn núp từ một nơi bí mật gần đó tất nhiên không ít, nếu chỉ có một cái Bát Thần Cung, vẫn là thiếu một chút.

Sở Thanh Giáng chần chờ nói: "Lòng huynh nghi ngờ, Thần tộc đoạt xá giống như thánh nữ cùng cung chủ Bát Thần Cung nhất định không ít, ngày sau nếu bọn muội gặp được, tất nhiên phải cẩn thận."

Sở Chước gật đầu.

Ngày kế tiếp, Sở Thanh Giáng nhân cơ hội thẩm vấn qua thánh nữ cùng Tôn Trác Đan, đáng tiếc bọn họ tình nguyện hồn phi phách tán, cái gì cũng không chịu nói, không thể từ miệng bọn họ lấy được tin tức hữu dụng gì.

Nếu là những người khác, thật ra bọn họ có thể dùng Sưu Hồn Thuật, nhưng thân thể hai người này là hậu nhân Bách tộc, nếu dùng Sưu Hồn Thuật, sẽ tạo thành ảnh hưởng không thể vãn hồi đối với thức hải, ngày khác đợi nguyên thần chủ nhân trở về, chỉ sợ cũng bởi vì thức hải bị hủy mà biến thành người thường.

Đối với việc này, Sở Thanh Giáng tức giận rồi.

Đám Thần tộc này dùng thân thể Bách tộc tùy ý làm bậy, cuối cùng chịu tội cũng là Bách tộc, chẳng trách không có sợ hãi.

Đã hỏi không ra cái gì, vậy thì không cần lưu bọn chúng nữa.

Hết chương 464.

_________________
Truyện hoàn:

Xuyên không- Điền văn Hành trình ở viễn cổ

Xuyên không- Điền văn Xuyên qua làm nông phụ

Xuyên không- Thú nhân Kiếm sống nơi hoang dã

Xuyên không- Điền văn- Không gian Sổ tay sinh tồn khi bị chồng ruồng bỏ

Xuyên không- Điền văn Con gái nhà nông

Xuyên không- Điền văn Nông Kiều có phúc

Xuyên không- Điền văn Đại nương tử tiểu nàng dâu (làm chung)

Xuyên không - Thú nhân Xuyên đến bộ lạc nguyên thủy

Xuyên không Diễm Phu Nhân (làm chung)

Xuyên không - Dị giới  Ngự linh sư thiên tài (làm chung)

Truyện đang edit:

Xuyên không - Trùng sinh Cùng trời với thú

Xuyên không- Huyền huyễn Tà vương đế phi: Nghịch thiên thuần thú sư (làm chung- Drop)

Xuyên không - Huyền huyễn Triệu hoán sư khuynh thành (làm chung)

Hiện đại - Trùng sinh Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương (làm chung -Drop)


Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Phuongphuong57500
 [ 520 bài ] 
           
 



Thành viên đang xem chuyên mục này: anamini564, Google [Bot], Google Feedfetcher, Hannah Dinh, Nhim và 56 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Google [Bot]

Bây giờ là T3 T02 07, 2023 3:28 pm

Lần truy cập trước: T3 T02 07, 2023 3:28 pm


Thoát [ Google [Bot] ]


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 27, 28, 29

[Xuyên không - Huyền huyễn] Triệu hoán sư khuynh thành - Vô Ý Bảo Bảo

1 ... 179, 180, 181

3 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 121, 122, 123

[Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự của tiểu nương tử - Vân Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 270, 271, 272

[Hiện đại] Hào môn tranh đấu I Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh

1 ... 485, 486, 487

8 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cùng trời với thú - Vụ Thỉ Dực

1 ... 171, 172, 173

9 • [Xuyên không - Điền văn] Nông kiều có phúc - Tịch Mịch Thanh Tuyền

1 ... 187, 188, 189

10 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 148, 149, 150

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 160, 161, 162

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại] Ảnh hậu làm quân tẩu - Đông Nhật Nãi Trà

1 ... 73, 74, 75

17 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

18 • Cuộc thi Miss List truyện sắc hoàn diendanlequydon năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 88, 89, 90

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 76, 77, 78



Thành viên nổi bật 
ChieuNinh
ChieuNinh
lanh02012003
lanh02012003
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
JerryNgọcNhi
JerryNgọcNhi
Ryh
Ryh

Khách

Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Thiên Kết vừa đặt giá 200 điểm để mua Hướng dương
Thanhngoc08112404: Cho mình hỏi sao để coi được truyện sắc hoàn mọi người ơi
glacialboy_234: lâu lắm rồi mới quay lại mái nhà xưa, nay huynh đệ tỷ muội, phu nhân đã không còn, đúng là cảnh còn người mất mà....
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 297 điểm để mua Hồng ngọc 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 431 điểm để mua Ngọc tím
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 418 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 515 điểm để mua Ngọc xanh biển
Alicia Lancer: không đc đổi tên à mn :(((
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 201 điểm để mua Nơ bông hồng
dương xỉ: Ayda lâu lắm mới login
đêmcôđơn: HN+CT, bạn bấm vào dòng 'cách đăng truyện, chống copy...' đầu trang để tìm hiểu chi tiết hơn nha >-<
đêmcôđơn: toàn bộ Box sắc đều bị khóa rồi nha Liên xinh đẹp
đêmcôđơn: toàn bộ Box sắc đều bị khóa rồi nha Liên xinh đẹp
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Navbits Start
Lien xinh đẹp: Mình đăng ký vào rồi nhưng sao vẫn không xem được mục truyện ngôn tình sắc hoàn nhỉ mọi người
HN+CT: Làm sao để đăng bài ạ?
HN+CT: =))
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 200 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu say ngủ 1
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 201 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 658 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 538 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 232 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 675 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 200 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 201 điểm để mua Mèo trắng ngủ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.