List truyện sắc hoàn diendanlequydon



 [ 814 bài ] 

Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

 
Có bài mới T2 T01 31, 2022 9:46 am
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: T2 T09 05, 2016 9:47 am
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 997
Được thanks: 8234 lần
Điểm: 43.66
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 79
Chương 101.1: Kết cục cuộc chiến (III)

Edit: Mavis Clay

“Chát chát chát chát!” Mặt đất dần nhuộm đỏ, không ngừng có máu tươi nhỏ ra từ ánh sáng, nhiễm đỏ cả tầm mắt của mọi người, níu lấy lòng người vốn đã bấn loạn.

“Phong nhi!” Vân Khải xông tới, không quan tâm thứ gì, trong lòng chỉ có muội muội bảo bối duy nhất, đó là người thân đã không tiếc mọi thứ, trải qua thiên tân vạn khổ mới cứu được hắn.

“Cẩn thận!” Ngao Kim từ phía sau đuổi tới, kim quang trên người hóa thành hình rồng, đuôi rồng vàng khổng lồ cuốn về phía trước, mạnh mẽ kéo Vân Khải trở lại. cùng lúc đó, ánh sáng lấp lánh không ngừng tản ra bốn phía, sức mạnh hủy thiên diệt địa loan ra.

“Ngao!” Tiếng gào thét thống khổ vang lên, chỉ còn một thân hình khổng lồ ầm ầm ngã xuống đất.

Đuôi rồng quấn lấy Vân Khải cấp tốc lùi lại rồi miễn cưỡng tránh ra, ánh sáng bắn ra xung quanh làm mọi người đau mắt, cơ bản không thể nào mở ra nổi. Mọi người nheo mắt lại, không biết rốt cuộc trong vòng sáng đã xảy ra chuyện gì.

Ánh sáng dần tản đi, màu máu đỏ tươi càng thêm chói mắt, chỉ là nó chỉ nở rộ trên thân của một người.

“Lam Y…” Vân Phong mở to đôi mắt, dòng máu ấm áp đứt quãng bắn lên mặt và thân nàng. Vân Phong muốn đưa tay lên lau vết máu trên tuấn nhan của hắn, nhưng một chút hơi sức cũng không có.

Cánh tay của hắn ôm chặt lấy nàng, bảo vệ trong lòng mình. Một vết thương dữ tợn xuất hiện trên lưng hắn, dòng máu đỏ thẫm không ngừng túa ra từ miệng vết thương. Đôi môi mỏng chậm rãi câu lên thành nụ cười ấm áp an tâm, “Có ta ở đây.”

Lòng Vân Phong thắt lại, nhìn vết thương đỏ tươi khắp người hắn, trái tim không ngừng đau đớn. “Vết thương của chàng… vết thương…” Vân Phong yếu ớt nói, Khúc Lam Y vô tâm lắc đầu, “Vi phu không chết được, chỉ chảy chút máu mà thôi.”

Ánh mắt Vân Phong chuyển động, bản thể to lớn của Na Tà đã ngã xuống đất bất động, Khúc Lam Y ôm nàng lên, vững chãi đưa nàng trở lại, vết máu trên lưng tạo thành vệt dưới đất. “Nó không sao, chỉ bất tỉnh mà thôi, Quang Hệ với nồng độ cao của ta đã khiến mắt đó như thế.”

“Phong nhi!” Vân Khải chạy tới vươn tay tiếp lấy Vân Phong, nhìn sang Khúc Lam Y, “Cảm ơn.”

Ngao Kim hóa thành hình người vội bước tới đỡ lấy Khúc Lam Y đang lung lay, nhìn vết thương của hắn mà không khỏi nhíu mày, tiểu tử này quên mình tới hộ như thế, không sợ mất mạng hay sao?

“Ngươi cũng nên cẩn thận chút chứ! Nếu ngươi bị gì ai tới trị liệu cho Vân Phong đây?” Ngao Kim đỡ Khúc Lam Y, ánh mắt kính nể, Khúc Lam Y cười ha ha, vươn tay ôm chặt lấy lồng ngực của mình, “Ta không sao.” Cội nguồn quang hệ ỏ trong người hắn, sao hắn có thể dễ bỏ mạng như thế được?

“Xử lý vết thương của ngươi một chút quan trọng hơn, những chuyện khác giao cho ta.” Ngao Kim đỡ Khúc Lam Y ngồi xuống, Thích Vân nằm dưới đất thấy thế không khỏi thở nhẹ ra, tốc độ tiểu tử kia nhanh như thế, đổi lại là hắn có lẽ sẽ không kịp mất. Cũng may Vân Phong không sao, mắt đỏ ngất đi nằm một bên, Hồn Chủ Huyết Hồn cũng chỉ còn hơi tàn, có điều… Thích Vân lia mắt về nơi khác, kẻ vừa lén ra tay ở đâu?

Đôi mắt Ngao Kim lóe lên sát ý, Ngao Kim nhìn cái bóng đen chật vật ngã một bên, Hồn Chủ Huyết Hồn? Bây giờ thực ra trông giống chó nhà có tang hơn.

Hồn Chủ Huyết Hồn thấy Ngao Kim tiến lại gần thì không ngừng lùi lại về sau, Ngao Kim cười lạnh, “Huyết Hồn làm hại Long tộc của ta chia rẽ làm hai, đồng tộc tương tàn, lão tử không khai đao với ngươi thì thật khó.”

“Nếu không phải thực lực của ta không còn được như nắm đó, các ngươi sao có thể là đối thủ của ta? Ta đã sớm nghiền các ngươi thành bụi đất.”

“Ngươi vẫn còn thời gian để mạnh miệng nhỉ, nhưng cũng chỉ có nhiêu đó.” Ngao Kim gầm lên, bàn tay hóa thành Long trảo lao về phía Hồn Chủ Huyết Hồn, kết liễu gã ta thì mọi thứ sẽ kết thúc.

“Ầm!” Không gian lực đột nhiên chấn động, một công kích vô hình bỗng dưng tấn công bên cạnh Ngao Kim.

“Cái gì?” Mắt vàng chớp lên, Ngao Kim vội vàng tránh ra, bàn tay lật lại, sức mạnh vừa rồi đánh về phía hắn, nhưng đã hoàn toàn thất bại.

“Kẻ nào trốn trong đó. Đi ra cho lão tử!” Ngao Kim gầm lên giận dữ, Vân Phong nói, “Có người… ở trong bóng tối…”

Khúc Lam Y nghe thấy nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía những nơi khác, Vân Khải cũng thế, nhưng quan sát hồi lâu vẫn không phát hiện được ai. “Ngao Kim, trở lại trước đã.” Khúc Lam Y lên tiếng, nhưng Ngao Kim làm như không nghe thấy, trong mắt hắn, nhất định phải kết liễu Hồn Chủ Huyết Hồn! Nỗi đau đồng tộc tương tàn phải dùng mệnh của gã để tế.

“Trở lại? Vậy thì cũng phải đợi lão tử giết hắn xong đã rồi nói.” Mắt vàng phiếm lửa giận, Ngao Kim lao tới không khách khí vồ long trảo về phía trước, “Ong!” Vẫn là đòn tấn công vừa rồi, Ngao Kim không hề tính né tránh, một ngọn lửa đột nhiên xông ra từ trong cơ thể hắn, ngọn lửa rồng gào lên giận dữ, đón lấy lực lượng kia, nhưng chỉ được phần lớn.

“Ưm!” Ngao Kim cảm nhận được sự đau đớn, giật mình nhìn sang bên cạnh, phòng ngự long tộc lại bị xuyên thủng?

“Phanh!” Vân Khải vung tay lên đánh ra một chưởng về phía vừa phát ra sức mạnh, chỉ thấy một bóng đen đột nhiên lao ra, tốc độ cực kỳ nhanh.

Bóng dáng kia xuất hiện giữa hư không xuất hiện trước mặt mọi người, Vân Phong nằm trong ngực Khúc Lam Y thấy thế không khỏi trợn to mắt, Ngao Kim thấy người tới thì nhíu chặt lông mày, “Sao ngươi lại xuất hiện ở đây?”

“Suy cho cùng vẫn không yên lòng, nên đành phải đi theo.” Bóng người kia cười nhạt, chậm rãi xoay người lại, Hồn Chủ Huyết Hồn lên tiếng, “Ngươi…”

“Vèo!” Một sức mạnh đánh lên người Hồn Chủ Huyết Hồn, đôi mắt đen nhánh kia tràn đầy sự khó tin, nhưng không ai thấy được vẻ mặt của người kia. Lần này ra tay khiến ai cũng ngạc nhiên. Ngao Kim sau một chốc sửng sốt thì gầm lên. “Đó là con mồi của lão tử! Ai cho ngươi ra tay?”

Bóng người chia chậm rãi quay lại, cười nhạt, “Ai ra tay mà chả như nhau, hắn chết thì mọi thứ đều kết thúc.”

“Là ngươi!” Thích Vân nằm dưới đất miễn cưỡng ngồi dậy, đôi mắt nhìn lên khuôn mặt trước mắt, “Vừa rồi là ngươi đã đánh lén mấy lần chúng ta.”

Khúc Lam Y nhăn mặt, tay áp lên ngực Vân Phong, Quang Nguyên Tố chậm rãi truyền vào cơ thể nàng, nhỏ giọng, “Quả nhiên là ngươi… Đúng là chó thì vẫn muôn đời ăn phân.”

Người kia không hề tức giận chút nào, ánh mắt đầy ý cười nhìn về phía Vân Phong, “Vân tiểu thư, người khác nói gì ta cũng sẽ không bận tâm, nhưng nàng không tin ta sao?”

“Hiên Dật.” Vân Phong lên tiếng, ánh mắt lạnh lẽo, “Tin ngươi? Bây giờ ngươi có gì để ta tin, dù có bác bỏ cũng vô dụng.”

Nụ cười nhợt nhạt của Hiên Dật tắt ngúm, vẻ mặt trở nên âm trầm hơn, “Vân tiểu thư, chính là ta đã giết Hồn Chủ Huyết Hồn, Huyết Hồn cũng theo đó mà tan vỡ, đây chẳng phải là điều ngài muốn sao?”

Vân Phong cố dùng sức, cơ thể suy yếu nhờ Quang Nguyên Tố đã khá hơn nhiều, Khúc Lam Y vội đỡ Vân Phong dậy, ánh mắt âm trầm, “Huyết Hồn cũng chỉ là một lớp ngụy trang mà thôi, mục đích của ngươi là gì?”

“Mọi thứ đều là do ngươi làm?” Ngao Kim gầm lên, con rồng lửa bên cạnh gào thét tức giận, Hiên Dật cười lạnh, ánh mắt vô cùng bình tĩnh, “Mọi thứ Huyết Hồn làm tới giờ đều không liên quan tới ta, chúng ta cũng chỉ là theo nhu cầu mà thôi, là do bọn chúng quá vô năng, đồ ta muốn lấy vẫn chưa lấy được, đều là một đám phế vật.” Hiên Dật nhìn đám thi thể dưới đất với ánh mắt chán ghét, lúc ngẩng đầu lên, gương mặt đã khôi phục nụ cười lạnh nhạt.

“Chỉ là Huyết Hồn vẫn còn chút tác dụng, nếu không phải Huyết Hồn, Liên Minh Đông Tây cũng sẽ không thành lập, vật ta muốn cũng sẽ không dễ xuất hiện, mà bây giờ đã tập hợp đủ ở đây.”

“Ngươi… muốn cội nguồn nguyên tố?” Vân Phong nói, Hiên Dật cười phá lên, “Người hiểu ta quả đúng là chỉ có mỗi Vân tiểu thư.” Dứt lời, cánh tay y nâng lên, một bóng người xuất hiện bên cạnh y, là Huyễn Thú Hỏa hệ.

“Ngươi đồng hành cùng Huyễn Thú?” Khúc Lam Y ngạc nhiên, thậm chí Hiên Dật có năng lực và thủ đoạn như thế?

“Huyễn Thú thì thế nào?” Hiên Dật lạnh lùng, “Cội nguồn Quang hệ, Thủy hệ, Hỏa hệ, còn có Phong hệ, nếu các ngươi chịu giao ra thì tốt hơn đấy.”

“Ngươi muốn cội nguồn nguyên tố làm gì? Hiên Dật, rốt cuộc ngươi là ai?” Vân Phong nói, Hiên Dật cười lớn, “Vân tiểu thư đã đặt câu hỏi thì ta sẽ nói cho nàng biết, có điều không phải là bây giờ.” Hiên Dật khẽ vung cánh tay, Huyễn Thú hỏa hệ bên cạnh bắt đầu có hành động.

“Phừng!” Ngọn lửa gào thét từ trên trời bổ xuống, Khúc Lam Y ôm lấy Vân Phong, lắc mình né tránh, Thích Vân miễn cưỡng tránh sang một bên, cơ thể hắn vẫn chưa khá hơn được. Sức mạnh của y lại khiến cho hắn chật vật như thế, người này… rốt cuộc là gì đây?

“Vân Phong, cẩn thận y…” Thích Vân vừa nói xong, Hiên Dật hất tay, một luồng sức mạnh đánh trúng hắn, làm Thích Vân lảo đảo khuỵu xuống. Miệng phun ra một búng máu.

Khúc Lam Y và Vân Phong thấy thế kinh ngạc. Thực lực của Thích Vân trên hai người họ, lại bị sức mạnh của Hiên Dật khiến chật vật tới như thế? Thực lực của Hiên Dật… đã trên Thích Vân!

“Thả ta ra!” Một giọng nói non nớt vang lên trong đầu Vân Phong, là của cội nguồn phong hệ đã hóa hình thành đứa trẻ. “Trong cơ thể nhân loại này có quá nhiều thứ, dựa vào ngươi cơ bản không thể nào đánh thắng hắn được đâu.”

Vân Phong giật mình, có quá nhiều thứ? Trong cơ thể Hiên Dật rốt cuộc có gì?

“Mau để cho ta ra ngoài! Nếu không ngươi cũng không biết làm sao mình chết.” Âm thanh non nớt trở nên không kiên nhẫn, Vân Phong lập tức không chút do dự mở Long Điện ra, ánh sáng lục bay ra, một bé trai phấn điêu ngọc trác xuất hiện trước mặt nàng, đôi mắt âm trầm nhìn Hiên Dật.

Hiên Dật nhíu mày, bật cười, “Cội nguồn phong hệ là ngươi? Thật là bất ngờ.”

“Đừng đối cứng với hắn, bây giờ các ngươi không thể nào là đối thủ của hắn được đâu. Trước tiên giải quyết con Huyễn Thú kia đã.” Tiểu nam hài không còn sự non nớt tùy hứng như lần đầu gặp Vân Phong nữa, vô cùng tỉnh táo và sáng suốt, Vân Phong gật đầu, năm ma thú bị trói cùng hành động, Lam Dực chạy tới mang Thích Vân lùi lại ra say, bốn ma thú còn lại xoogn về phía Huyễn Thú hỏa hệ.

“Chăm sóc tốt cho Phong nhi!” Vân Khải nói, di chuyển nhanh về phía trước, cùng Ngao Kim gia nhập đối chọi với Huyễn Thú Hỏa hệ.

Khúc Lam Y dìu Vân Phong lùi lại ra sau, hiện giờ sức chiến đấu của hai người tiêu hao gần như hết sạch, chỉ có thể dựa vào Vân Khải và Ngao Kim một chút, “Lời người vừa nói là sao? Trong cơ thể y rốt cuộc có gì?” Vân Phong nói, tiểu nam hài nhíu chặt lông mày, nghiêm túc nhìn Vân Phong, “Ngươi chắc chắn muốn biết?”

Vân Phong cười, “Có gì mà ta không thể biết được sao?”

Tiểu nam hài ngạc nhiên, sau đó nhếch môi, “Đã như thế thì ta sẽ nói cho người biết rốt cuộc trong cơ thể hắn có gì.”

Tiểu nam hài chậm rãi nói, bên kia vẫn đang chiến đấu hăng say, tiếng đánh nhau át hết mọi thứ. Vân Phong trợn tròn mắt, đột nhiên siết chặt tay lại/

“Ong…ong!” Vân Khải quát khẽ, thân hình nhanh chóng tiếp cận tới Huyễn Thú hỏa hệ, lập tay đập thẳng lên ngực. Nhưng một luồng công kích đột nhiên đánh tới từ bên hông, Vân Khải đành phải cố né đi, Huyễn Thú hỏa hệ nhân cơ hội kéo giãn khoảng cách.

“Con mẹ nó! Có Hiên Dật ở đây, chúng ta khó mà trở tay được.” Ngao Kim bực dọc, bản thân Kim Long uốn lượn trên không, cộng thêm cội nguồn hỏa hệ, cảnh tượng hai con rồng vô cùng chấn nhiếp nhân tâm, không gian ở đây đã sớm nát bấy, chiến đấu vẫn chưa hề ngưng lại.

“Ngươi nói không sai, chỉ cần Hiên Dật còn ở đây, chúng ta chỉ có thể bị đánh bại.” Vân Khải quay trợ lại, nếu không có Hiên Dật thì đối mặt với Huyễn Thú hỏa hệ đã đắc thủ rồi.

“Chi bằng để chúng ta thu hút Hiên Dật, các ngươi đối phó với Huyễn Thú hỏa hệ.” Hoa tỷ nói, Ngao Kim và Vân Khải nhìn nhau, cuối cùng gật đầu, mọi người lập tức chia nhau hành động, năm tia sáng cùng đánh về phía Hiên Dật, Vân Khải và Ngao Kim thì lao về phía Huyễn Thú hỏa hệ.

“Chỉ bằng các ngươi mà cũng muốn cản đường ta?” Hiên Dật đứng trên không cười lạnh, ánh mắt nhìn sáng phía nào đó nhếch miệng, “Xem ra ta hơi thiệt thòi rồi, nên tăng thêm trợ thủ!” Thoắt cái, hắn đã tới bên cạnh Na Tà đang nằm trên mặt đất. Năm ma thú khế ước thất thế thất kinh. Y không phải là…

“Tỉnh lại đi!” Hiên Dật gầm lên, bàn tay vỗ về phía đầu của Na Tà, chỉ thấy có thứ gì đó từ lòng bàn tay Hiên Dật tiến vào trong Na Tà, con thú khổng lồ vốn bất động đột nhiên rục rịch, đôi mắt đỏ ngầu đóng chặt lại lần nữa mở ra.

“Không được!” Năm ma thú thấy thế càng cảm thấy căng thẳng hơn, Na Tà tỉnh lại, bọn họ cộng lại cũng không phải là đối thủ của nó.

“Bây giờ thừa dịp Na Tà vẫn chưa hồi phục toàn lực, lần nữa đánh nó mê mang.” Lam Dực nói, đám ma thú khế ước còn lại gật đầu, năm loại nguyên tố tụ hợp lại với nhau, ánh sáng lấp lánh lao về phía hình thể khổng lồ của Na Tà.

“Ầm!” Ánh sáng năm màu đột ngột dừng lại trước Na Tà, sau đó thì đột nhiên bị đánh văng ra.

“Gràooooo!” Tiếng rống đã lâu lại gào lên một lần nữa, con thú khổng lồ đứng dậy từ mặt đất, đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy máu tanh và sát khí.

“Sao lại thế này?” Ngao Kim và Vân Khải thấy vậy giật mình. “Vèo!” Huyễn Thú hỏa hệ đã tấn công tới nơi, Vân Khải lập tức hồi hồn, xuất chưởng đón lại, làm đòn công kích bắn sang nơi khác.

“Cảm ơn.” Ngao Kim nói, Vân Khải nhăn mặt, tình hình chiến đấu hiện giờ bất lợi tới cực điểm với họ. Phong nhi và Khúc Lam Y đã tiêu hao sức lực lớn lắm rồi, hiện giờ không còn bao nhiêu chiến lực, Thích Vân cũng thế. Dựa vào hắn và Ngao Kim, cả năm ma thú khế ước của Phong nhi thì sao thắng được đây?

Ánh mắt Vân Khải tối sầm, nhìn vết thương trong lòng bàn tay mình, bàn tay dùng sức, vết thương trong lòng bàn tay lại nứt ra, dòng máu đỏ sẫm xuất hiện.

“Chát!” Bàn tay đầy máu tươi vỗ mạnh về phía mặt đất.

“Ngươi đang làm gì vậy?” Ngao Kim trợn tròn mắt nhìn hành động của Vân Khải, Hiên Dật đứng trên đầu Na Tà cũng hơi nhíu mày, đây là hành động gì?

Vân Khải không trả lời, vô cùng chăm chú với hành động của mình, máu dần thấm vào mặt đất, huyết mạch Triệu Hồi Sư biến dị lúc này sôi trào mà thức tỉnh.

“Lấy máy của ta để gọi ngươi.” Vân Khải hét lên, dưới mặt đất xuất hiện một năng lượng khổng lồ khiến mọi người giật mình không thôi.

“Ra ngoài!” Nương theo tiếng gọi của Vân Khải, dưới mặt đất xuất hiện vết nứt, một hình thể to lớn xuất hiện từ dưới mặt đất.

“Nhị ca… là Triệu Hồi Sư?” Vân Phong thấy cảnh tượng này, giọng nói cũng run lên. Nhị ca là Triệu Hồi Sư!

Khúc Lam Y thì nhíu mày, phương thức triệu hồi như thế… thật là kỳ dị! Dùng máu là đường dẫn sao?

“Thì ra huyết mạch Triệu Hồi Sư biến dị là như thế…” Hiên Dật nói, trong giọng nói kèm theo sự hưng phấn. “Ha ha, thú vị! Thật thú vị!” Hiên Dật đột nhiên cười to, tiếng cười có chút điên cuồng, ánh mắt nhìn năm con ma thú cứng đầu, cảm thấy phiền não và không kiên nhẫn, bàn tay nhẹ vung lên, sức mạnh mãnh liệt dời núi lấp biển làm năm ma thú khế ước văng đi.

“Nể tình các ngươi là ma thú khế ước của Vân tiểu thư nên mới không giết.” Hiên Dật lạnh lùng nói, nhìn năm ma thú đã ngã xuống không còn chút lực phản kháng, y giương khóe môi.

“Chúng ta không phải là đối thủ của Na Tà.” Hoa tỷ ngã xuống, lau đi vết máu bên môi, nhìn xung quanh, “Các ngươi vẫn ổn chứ?”

“Chưa sao.” Lam Dực chật vật nhổm người dậy, nhìn Na Tà, “Làm sao mà y lại có thể khống chế được Na Tà thế…?”

“Con bà nó, lão tử phải làm thịt y…” Nhưng Nhị Lôi ngồi dậy, đôi chân lại mềm ra rồi ngã xuống.

“Ta không giúp được gì cho Tiểu Phong…” Trên đuôi cá của Yêu Yêu là những vệt máu, vảy cá bảy màu bị xé mất một mảng lớn, Hỏa Vân Lang ngã xuống, “Chết tiệt!”

“Tiểu Vân Phong sẽ cần tới chúng ta…” Hoa tỷ nói, “Bây giờ chúng ta không thể nào làm được gì, cũng may huyết mạch Vân gia khiến người ta phải kinh ngạc.”

Năm ma thú khế ước hướng mắt về Vân Khải, còn có thân hình to lớn mà hắn đã triệu hồi ra. “Hình thức triệu hồi kiểu này… lấy máu để làm khế ước…” Lam Dực lẩm bẩm, Hoa tỷ cười lớn, “Sẽ để cho chúng ta… mong đợi một chút đi.”

“Gruuu!” Thân hình khổng lồ mà Vân Khải dùng máu gọi ra gào lên tức giận, làm Ngao Kim trên không choáng váng. Hắn là Triệu Hồi Sư? Dùng máu của mình để triệu hồi? Đang triệu hồi cái gì?

Thích Vân ở một góc ít ai chú ý nhất ngẩng đầu lên, nhìn thân hình khổng lồ bên cạnh Vân Khải, đôi mắt hơi lóe lên, đúng rồi, đúng rồi…

“Không hổ là huyết mạch biến dị của Vân gia. Thật khiến ta phải thay đổi cách nhìn.” Hiên Dật nói, “Chỉ là, ngươi vẫn không thể làm gì được ta đâu, không thể nào ngăn cản được ta.” Hiên Dật tung người nhảy xuống, Na Tà tung người nhảy lên lao về phía Vân Khải.

Vân Khải vung tay lên, vài giọt máu xẹt qua trước mắt, con thú bên cạnh bắt đầu có động tác, mở bung cánh nghênh đón.

“Giao cội nguồn hỏa hệ cho ta!” Hiên Dật xuất hiện trước mặt Kim Long, không chút khách khí hất văng đuôi rồng. “Lão tử phải tiêu diệt ngươi!”

“Phù!” Huyễn Thú Hỏa Hệ tấn công tới trước mặt, miệng con rồng đỏ mở rộng ra, ngọn lửa đỏ rực đối chọi trực tiếp với ngọn lửa của Huyễn Thú hỏa hệ.

“Vèo!” Tiếng xé gió lao tới, Hiên Dật nhẹ nhàng tránh thoát đuôi rồng tấn công tới, vụt cái tới trước mặt Ngao Kim. Mắt vàng ngạc nhiên, tốc độ của hắn mau quá. Đôi mắt đen nhìn thẳng vào mắt vàng, Hiên Dật cười tươi, Kim Long đột nhiên lùi lại, nhưng Hiên Dật đã nhanh hơn.

Tiếng rồng gầm đầy tức giận, Hiên Dật nhẹ nhàng tránh thoát được móng vuốt của Ngao Kim, thậm chí là toàn bộ công kích.

Hiên Dật cười khẽ, ngón tay mò về phía cơ thể của Ngao Kim. “Xẹt!” Lớp phòng ngự của Kim Long như không có, ngón tay tiến vào trong cơ thể của Ngao Kim.

Ngao Kim trợn tròn mắt, chợt cảm thấy một cảm giác tê rần chạy dọc ra toàn thân từ chỗ ngón tay của y. Tiểu tử này… sao có thể phá vỡ được lớp phòng ngự của Kim Long? “Phừng!” Con rồng lửa gầm lên giận dữ, ngọn lửa quanh thân nhanh chóng rút lại, hình rồng biến mất, hóa thành một hạt châu được bao quanh bởi ngọn lửa.

Hiên Dật thấy thế cười lớn, bàn tay rút khỏi cơ thể Kim Long ra, kéo theo một dòng máu vàng.

“Ầm!” Kim Long khổng lồ rơi từ trên cao xuống, kéo theo một vệt máu vàng, Ngao Kim hóa lại thành hình người rơi mạnh xuống đất.

“Sắc Kim đại thúc.” Vân Phong thấy thế vùng vẫy muốn đứng lên, cánh tay Khúc Lam Y ghìm lại, “Vẫn chưa được!”

Hiên Dật bước tới trước hạt châu, vươn tay thu cội nguồn hỏa hệ vào lòng bàn tay. Bên môi y nở nụ cười nhạt. “Giết chết nó đi!” Ra lệnh một tiếng, Huyễn Thú hỏa hệ lập tức xông tới đả thương Ngao Kim.

“Chết tiệt!” Na Tà bên này đang chiến đấu với Vân Khải, nhìn thấy cảnh này lập tức lao tới đây, không hề quan tâm với việc đang đánh với Na Tà, không thể để cho Ngao Kim có chuyện được. Vân Khải lao tới, cánh tay mò mẫm xốc lấy Ngao Kim, gầm nhẹ một tiếng cố gắng vác Ngao Kim lùi lại, nhưng cho dù tốc độ của Vân Khải có nhanh cỡ nào cũng không thể nào bì kịp tốc độ của Huyễn Thú, cũng may hắn tiến tới, mặc dù hai người bị ép nhưng chỉ một phần nào mà thôi.

“Rầm rầm rầm!” Vân Khải và Ngao Kim bị lực lượng đánh bay, lăn mấy vòng trên đất mới dừng lại, Vân Phong thấy thế run người lên. Nàng có thể làm gì đây, bây giờ nàng phải làm gì?

“Ngao Kim là Kim Long, khả năng tự hồi phục của Long tộc cường đại, huống hồ còn là Kim Long. Hắn không sao đâu.” Khúc Lam Y hét khẽ, khiến Vân Phong tỉnh táo lại phần nào, không sai, Sắc Kim đại thúc là Kim Long, sẽ không sao đâu! Bây giờ nàng phải làm sao trong thời gian ngắn nhất khiến cơ thể yếu đuối này trở lại bình thường.

“Tiểu Phong Phong, sợ là chúng ta không còn bao nhiêu thời gian.” Khúc Lam Y nhỏ giọng nói, Vân Phong giương mắt lên, nhìn hai bóng dáng to lớn đang vơn nhau trên không, ma thú mà Vân Khải triệu hồi đã có vài vết thương trên người, còn Na Tà vẫn không hề có chút tổn hại nào.

“Vẫn còn phản kháng sao?” Tiếng Hiên Dật vang lên, Vân Khải đỡ Ngao Kim cẩn thận ngồi dậy, Ngao Kim thở dốc lắc đầu, “Yên tâm, ta không sao…”

Vân Khải đứng dậy tung người lao tới, Vân Phong thấy thế hét lên, “Nhị ca!”

Hiên Dật thấy Vân Khải lao lên thì cười lớn, bàn tay di chuyển, Na Tà đã lao về phía bên này, nếu chạm phải Vân Khải, hắn chắc chắn sẽ chết.

“Nhị ca, nhị ca!” Vân Phong vùng vẫy muốn đứng lên, nhưng toàn thân yếu ớt khiến nàng không thể làm gì được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Vân Khải lao tới. “Na Tà, tỉnh lại… Na Tà!” Vân Phong gào thét, Na Tà đột nhiên khựng lại, toàn thân cứng đờ.

“Hừ!” Hiên Dật hừ lạnh, tung người nhảy lên đầu Na Tà, bàn tay vỗ mạnh xuống, tiếng gào thét tức giận phát ra từ miệng Na Tà, nghĩa vô phản cố xông về phía Vân Khải.

“Grào!” Một tiếng gào thét vang lên, một bóng dáng to lớn vỗ cánh lao tới, Vân Khải sửng sốt, sức mạnh mạnh mẽ kéo hắn đi, nháy mắt nhảy lên lưng cự thú.

“Là ngươi?” Vân khải nhìn Thích Vân mặt mày tái nhợt trên lưng cự thú, có chút khó hiểu, “Sao ngươi có thể khống chế được con ma thú này… Đây là…”

Thích Vân nhếch đôi môi tái nhợt, gương mặt không còn lạnh lùng nữa, “Đây chính là ma thú Triệu Hồi Sư Vân gia từng khế ước?”


_________________
Mọi người comment và bấm tks cho Cá dàng Mavis nha, moah

Fb: Tuyết Lam Đỏ

Chuyên: Cổ đại, Dị giới, Huyền huyễn, Phiêu lưu, Trùng sinh, Báo thù

Truyện đang edit:
~~~[Xuyên không - Dị giới] Tà vương mị hậu: Triệu hồi sư xinh đẹp - Vi Nhĩ Xuyên Cao Cân Hài (bắt đầu làm từ chương 190 và đang beta)~~~
~~~
[Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên (làm từ chương 55 quyển 4)~~~
                          Truyện đang type:
[Hiện đại - Viễn tưởng] The Lunar chronicles: Công Chúa Mặt Trăng - Marissa Meyer~~~
                          Truyện đã edit:
Tuyển tập truyện ngắn của Phù Hoa:
(HĐ - HE) Nam chính là người ngoài hành tinh
(HĐ - HE) Nam chính là quỷ nước
(HĐ - HE) Nam chính là lộc yêu
(HĐ - HE) Bàn tay nguyền rủa: Nam chính là sinh vật không biết tên

[Hiện đại - Võng du] Kỵ sĩ hoang tưởng dạ - Vivibear (hoàn)
[Xuyên không] Sủng thê, manh y tài nữ - Thích Hề (hợp tác) (hoàn)

nếu có thiếu sót mong chỉ giáo và bỏ qua cho :">


Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, LinMin, Meo meo hồ tiên, Ty Tồ, anamini564, giap382014, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, syrachen
     
Có bài mới T2 T01 31, 2022 9:47 am
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: T2 T09 05, 2016 9:47 am
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 997
Được thanks: 8234 lần
Điểm: 43.66
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 74
Chương 101.2: Kết cục cuộc chiến (III)

Edit: Mavis Clay


“Sao ngươi biết?” Vân Khải trợn tròn mắt, trong đầu trở nên hỗn loạn. Thích Vân cười nhạt, “Bây giờ không phải là lúc ngươi cậy mạnh đâu.”

“Cho dù có nói gì, ngoại từ xông lên ta cũng chẳng còn cách nào khác.”

Thích Vân cười khẽ, bàn tay vỗ nhẹ ma thú dưới người, “Ngươi còn có nó.”

“Ta không thể nào chế ngự nó được. Ta chỉ có thể triệu hồi nó ra, cơ bản không thể khống chế bình thường như Triệu Hồi Sư được.” Vân Khải nói xong, chợt thấy Thích Vân mỉm cười, hoàn toàn sửng sốt, sao hắn lại cười…?

“Ta có thể dạy ngươi, nó mà ma thú hệ Phong, tốc độ còn nhanh hơn cả Sư Ưng, hơn nữa lại có sức phòng ngự mà Sư Ưng không có. Chỉ cần ngươi có thể khống chế được tốc độ của nó, dù là một chọi hai ngươi cũng sẽ không rơi vào thế hạ phong.”

“Tại sao ngươi biết…?” Ánh mắt Vân Khải trợn to, Thích Vân chậm rãi nâng khóe môi, “Đương nhiên là ta biết, bởi vì… nó là ma thú khế ước của ta.”

“Cái gì? Ngươi là Vân…” Toàn bộ lời nói của Vân Khải trôi theo tiếng gió, tốc độ của ma thú hoàn toàn bộc phát, từng trận gió lốc gào thét vang lên. “Đừng nói nữa, tập trung tinh thần. Trước hết giải quyết được Huyễn Thú Hỏa hệ đã.” Lời nói của Thích Vân truyền vào đầu Vân Khải, Vân Khải không còn biết phải nói gì, chỉ cảm thấy nhiệt huyết toàn thân sôi trào, là người của Vân gia… hắn là Triệu Hồi Sư của Vân gia.

“Vèo! Vèo!” Một bóng dáng xẹt nhanh trên không, cơ bản không thể nào thấy rõ được quỹ tích, kể cả Hiên Dật cũng không có cách nào, nhanh! Nhanh quá!

“Rầm rầm rầm!” Dưới tốc độ, tần sốc công kích cũng ngày càng trở nên đáng sợ hơn. Huyễn Thú Hỏa hệ không tài nào thấy được quỹ tích của Vân Khải, chỉ có thể quanh quẩn tiếng gió bên tai chịu công kích từ bất kỳ hướng nào.

Hiên Dật lạnh lùng nhìn mọi thứ, nhìn bóng dáng liên tục thay đổi trên không, Vân Khải chưa có bản lãnh có được tới trình độ đó, chẳng lẽ là người khác? Ánh mắt đảo qua mặt đất, thì ra là hắn?

“Vèo!” Hiên Dật nhảy lên không, lạnh lùng nói, “Ngươi bắt lấy Nạp Khê Lam Y, ta tới đối phó với bọn chúng.”

Huyễn Thú Hỏa hệ gật đầu, đổi hướng lao về phía Vân Phong và Khúc Lam Y, năm ma thú vẫn đang dưỡng sức lập tức lao tới, đối mặt với Na Tà không được, nhưng đối mặt với Huyễn Thú hỏa hệ, năm chọi một vẫn nổi.

Vậy mà, Hiên Dật hừ lạnh một tiếng, vung tay lên, sức mạnh từ hư không áp xuống làm năm con ma thú lần nữa khốn đốn.

“Vèo!” Ngọn lửa lao tới, Khúc Lam Y vè Vân Phong đều không còn đường lui, đôi mắt đỏ trở nên đỏ rực, Ám Nguyên Tố từ trong người tràn ra, toàn thân của hắn bao bọc lất Vân Phong, dồn hết toàn lực.

“Ngươi đừng hòng lại gần được họ!” Vân Khải gầm lên, tốc độ mau lẹ truy kích tới, công kích liên tục đánh ra, Huyễn Thú hỏa hệ tránh né đầy cực khổ. Hiên Dật đứng trên không lạnh lùng quan sát, sau đó gằng giọng cười, thoắt cái xuất chưởng.

“Ầm!” Một luồng sức mạnh từ hư không lao thẳng tới, “Ầm!”

Thích Vân rơi từ trên lưng ma thú xuống, Vân Khải lập tức kinh hãi. Lập tức lật người nhảy xuống mau chóng đuổi theo.

“Gru!” Na Tà gầm lên, móng vuốt vung lên chụp xuống. “Ầm!” Ma thú triệu hồi ma rơi từ trên không xuống.

Hiên Dật cười lớn, mắt nhìn về phía Vân Phong và Khúc Lam Y, Huyễn Thú Hỏa hệ đã tới, xuất chưởng tấn công.

“Ầm!” Hỏa nguyên tố nồng nặc gào thét tiến về phía Khúc Lam Y. Nhưng vào đúng lúc này, một luồng năng lượng màu lục từ sau lưng Vân Phong túa ra, nháy mắt đánh tan hỏa nguyên tố. “Đừng hòng dùng bàn tay bẩn thỉu của ngươi động vào họ.” Tiểu nam hài non nớt bước ra, đôi mắt lạnh lẽo nhìn Huyễn Thú Hỏa hệ, bàn tay nắm chặt vào hư không.

“A!” Huyễn Thú hỏa hệ nháy mắt bị đánh bay, chật vật rơi xuống đất.

Hiên Dật nở nụ cười thong dong, từ trên cao đáp xuống, “Sức mạnh của cội nguồn nguyên tố quả nhiên là cường đại, dù là Huyễn Thú cũng phải cam bái hạ phong, dù sao cũng chỉ là con thú mà thôi.”

Đôi mắt đen nhìn nhằm chằm về phía Hiên Dật, gương mặt phủ sương lạnh, “Ta đã sớm nhìn thấu trong cái cơ thể thối rữa của ngươi chứa gì rồi, không quy tắc như thế, ngươi sẽ bị thiên địa này trục xuất thôi.”

Hiên Dật nhướng cao ngọn mày, cười lớn. “Ha ha ha ha! Quy tắc? Ngươi cho rằng ta sẽ quan tâm tới thứ ọi là quy tắc này sao?”

Bàn tay nhỏ bé siết chặt lại, mím môi, “Sẽ không có kết quả tốt.”

“Kết quả tốt? Những thứ này với ta cơ bản chẳng là gì.” Hiên Dật trở nên ác độc, “Cội nguồn nguyên tố, ngươi còn biết gì?”

“Ngươi sẽ nhận quả báo.” Khúc Lam Y lạnh lùng nói, những lời này chọc tức Hiên Dật, đáy mắt hắn đột nhiên bùng lên lửa giận, thân mình lay nhẹ tới trước mặt Khúc Lam Y.

“Ầm!” Hiên Dật xuất chưởng, cội nguồn phong hệ nháy mắt bị đẩy ra. Khúc Lam Y xuất chưởng, Hiên Dật chỉ nhếch môi, bàn tay duỗi ra, Vân Phong bị y ôm lấy.

“Vèo!” Hiên Dật ôm lấy Vân Phong đứng trên không, một tay ôm lấy nàng, một tay lướt nhẹ qua gương mặt nàng.

“Buông nàng ta!” Khúc Lam Y lập tức tung người nhảy lên, đôi mắt đỏ rực.

“Ha ha ha ha!” Hiên Dật cười to, không hề có bất kỳ hành động gì, Khúc Lam Y bị sức mạnh vô hình đè mạnh xuống.

“Nạp Khê Lam Y, trước mặt ta, ngươi chỉ là một con gián. Ngươi nghĩ sao mà xứng với Vân tiểu thư?” Hiên Dật nói, ngón tay như sợi lông lướt nhẹ qua gương mặt Vân Phong, Khúc Lam Y chống khuỷu tay đỡ người dậy, “Buông ra… Buông nàng ra…”

Lam Y! Toàn thân Vân Phong căng thẳng, muốn lên tiếng nhưng không phát ra được bất kỳ âm thanh nào. Chỉ có thể để Hiên Dật ôm vào ngực như thế, khiến nàng chán ghét tới mức buồn nôn.

“Ầm!” Lại thêm một luồng sức mạnh nữa, Khúc Lam Y lại bị ép xuống mặt đất, Hiên Dật cười lên đầy vui sướng, ngón tay lưu luyến trên gò má của Vân Phong quên lối về, “Ngươi không thể nào hiểu được sự quý giá của Vân tiểu thư, chỉ có ta hiểu mà thôi, hoàn toàn hiểu sự quý giá của Vân tiểu thư là nằm ở đâu.”

Vân Phong vùng vẫy cổ tay của mình, nhưng không có chút lực nào cả, Hiên Dật đã nhận ra sự phản kháng của nàng, cánh tay ôm càng chặt hơn, “Vân tiểu thư, ta sẽ không tổn thương nàng, nhưng sẽ không bỏ qua cho nàng.”

“Ngươi, buông… nàng… ra!” Khúc Lam Y cố gắng chống người mình dậy, Hiên Dật lạnh lùng nhếch môi, “Giết hắn rồi, ta sẽ lấy cội nguồn quang hệ trong người hắn.”

Thân hình Huyễn Thú hỏa hệ lóe lên, đánh về phía Khúc Lam Y, Vân Phong mở to mắt, Lam Y! Lam Y!

“Ầm!” Tia sáng lục từ bên cạnh đánh tới, lần nữa đẩy Huyễn Thú hỏa hệ văng đi, Hiên Dật lườm sang, khi thấy bóng người nhỏ bé kia, gằng giọng nói, “Ta lại quên mất, vẫn còn có một cội nguồn phong hệ…”

Hiên Dật cúi đầu, đôi môi lướt qua gương mặt của Vân Phong, “Vân tiểu thư đợi ta một chút nhé, đợi ta xử lý tốt những thứ này sẽ quay trở lại.” Tung người nhảy lên, Hiên Dật đưa Vân Phong tới chỗ Na Tà, sau khi thả Vân Phong lên người Na Tà, Hiên Dật lại lách mình lao về phía cội nguồn phong hệ.

Lam Y! Lam Y! Vân Phong liều mạng muốn động đậy, nhưng toàn thân cứng như đá, chỉ có thể trơ mắt nhìn nam nhân của mình ngã xuống, hốc mắt nàng ươn ướt, Lam Y, ta phải làm gì mới có thể giúp chàng đây. Lam Y!

“Phong nhi!” Vân Khải ở bên cạnh muốn chuyển động, nhưng một cánh tay níu hắn lại, Thích Vân lắc đầu, “Ngươi không thể cứu được đâu, quanh thân tiểu tử kia đã có một kết giới, dựa vào sức ngươi không thể nào phá nổi.”

“Vậy ta phải làm sao đây? Không thể trơ mắt nhìn Hiên Dật được như ý được.” Vân Khải đỏ mắt, trong lòng vô cùng nóng nảy, Thích Vân thở dốc, âm thanh yếu đi hơn nhiều, “Vẫn còn cơ hội… Nhất định vẫn còn cơ hội…”

“Ngươi làm sao thế?” Vân Khải cảm thấy được Thích Vân không ổn, vội vàng kiểm tra thương thế của Thích Vân, có rất nhiều vấn đề cần hỏi hắn, nhưng quan trọng hơn, ngươi rốt cuộc là người nào trong Vân gia?

Thích Vân nhếch môi, nắm chặt lấy tay Vân Khải, Vân Khải nhận ra hắn muốn nói gì đó với mình, tiến mặt lại gần, Thích Vân hé môi, lầm bầm thứ gì đó, đôi mắt Vân Khải trợn to.

Toàn thân Vân Phong vô lực nằm trên người Na Tà, đầu óc hỗn loạn lúc này chợt trở nên tỉnh táo, nhất định nàng có thể làm được gì đó, nhất định là được.

“Nà Tà! Na Tà! Nghe thấy tiếng của ta không, Na Tà.” Vân Phong nhắm mắt lại dùng tâm niệm truyền âm, dựa vào khế ước giữa nàng và Na Tà, có lẽ nó có thể nghe được tiếng của nàng. Na Tà! Na Tà! Vân Phong liên tục gọi tên, mong mỏi giọng nói kia có thể đáp lại tiếng gọi của nàng, nhưng mà chẳng có gì cả, đáp lại nàng chỉ là sự im lặng vô bờ.

Chẳng lẽ khế ước giữa nàng và Na Tà đã bị cắt đứt rồi? Vân Phong giật mình, Na Tà, ngươi thật sự không nghe thấy ta sao? Na Tà!

“Vân nha đầu! Nghe thấy không, Vân nha đầu!” Trong sự yên lặng tĩnh mịch, một giọng nói vọng vào đầu Vân Phong, làm cảm xúc của nàng vì thế rung lên một phát. Là tiếng của Huyễn Thú Thổ Hệ.

“Nghe thấy rồi! Tiên sinh!” Vân Phong đáp lại, không nhắc có thể hay không.

“Nghe thấy là tốt rồi, không uổng công lão phu.” Giọng nói trầm thấp hiền lành của Huyễn Thú Thổ Hệ như mang lại ánh mặt trời tới cho Vân Phong, mang lại hy vọng. “Vân nha đầu, có phải Na Tà đã thức tỉnh rồi không?”

“Đúng như tiên sinh nói, Na Tà đã thức tỉnh, nhưng mà… linh hồn của nó đã bị dung hợp cùng với mắt đỏ rồi, lúc này nó đang bị người khác khống chế, cơ bản không nghe thấy được lời nói của ta.”

“Bị khống chế? Tuy rằng hai linh hồn dung hợp lại với nhau, nhưng bị khống chế… chỉ có mỗi Thánh Giả mới có thể làm được.”

“Tiên sinh, vãn bối sợ rằng phải nói cho ngài biết một tin rất xấu, linh hồn Thánh Giả đã chết bị… nuốt chửng rồi.”

“Ngươi nói gì? Điều này sao có thể được?”

“Tiên sinh, đây chính là sự thật! Y không chỉ cắn nuốt linh hồn Thánh Giả mà còn có rất nhiều anh linh đã chết khác. Huyết Hồn chẳng quả chỉ là lớp ngụy trang cho mục đích của y mà thôi, y muốn lấy được cội nguồn nguyên tố.”

“Nói như vậy, cội nguồn nguyên tố tuyệt đối không thể rơi vào tay kẻ này. Vân nha đầu, lão phu có thể nói chuyện được như thế này với ngươi là nhờ khối ngọc bội lão phu đã từng đưa cho ngươi, đợi chút, lão phu sẽ thông qua ngọc bội tới chỗ của ngươi.”

Vân Phong mừng rỡ. “Tiên sinh có thể tới thì tốt quá, vãn bối…”

“Vân nha đầu, lão phu kết nối liên lạc được với ngươi đã là không dễ rồi, nếu sang đó sợ rằng phải càng cần thời gian hơn.”

Thời gian… đây là thứ xa xỉ nhất với nàng hiện giờ.

“Tiên sinh, thời gian đã không còn nhiều lắm rồi… Sợ rằng chúng ta không kéo được lâu tới như thế…”

“Vân nha đầu, Na Tà đã nhận ngươi là kỳ chủ, ngươi có thể gọi nó dậy, ràng buộc giữa Triệu Hồi Sư và ma thú không chỉ có khế ước, mà còn có cả trái tim.”

Giọng nói của Huyễn Thú Thổ Hệ biến mất, Vân Phong ngạc nhiên, ràng buộc giữa ma thú Triệu Hồi Sư không chỉ có khế ước, mà còn có… trái tim. Từng hình ảnh thoáng qua đầu Vân Phong, bóng trắng nhỏ bé bầu bạn trên cuộc hành trình của nàng, rồi lấy giọng nói Na Tà xuất hiện, còn có những lời nói mà Na Tà đã từng nói với nàng, chủ nhân của ta chỉ có ngươi, Vân Phong!

Đúng rồi, Na Tà đã nhận nàng là chủ nhân, là đồng bạn. Mà nàng cũng thế! Chẳng bao lâu sau, Na Tà rời bỏ nàng. Bây giờ nàng cũng thế, cho dù sau này Na Tà có mang hình dáng gì, cho dù sau này Na Tà có ra sao, nàng cũng sẽ không bỏ rơi nó, sẽ không từ bỏ.

Nàng là chủ nhân của nó, là bạn bè, là đồng đội.

Vân Phong hít sâu một hơi, âm thanh xung quanh bản thân dần biến mất, nàng nhắm mắt lại, ý thức chìm vào bóng tối, ý thức cứ lơ lửng như lông vũ trong mảnh đêm đen tối, không biết phiêu dạt về đâu.

“Nya nya!” Tiếng kêu bé tý vang lên trong bóng tối, đầu Vân Phong đau nhói. Ý thức không chút do dự lao thẳng về phía âm thanh.

“Nhục Cầu, Nhục Cầu!” Vân Phong nghe thấy giọng nói của mình mang theo sự run rẩy và kích động khó diễn tả.

“Nya nya, Phong Phong nya!” Giọng nói hưởng ứng lại với nàng, mặc dù còn rất xa xôi, nhưng Vân Phong lại nghe thấy âm thanh thân thuộc kia như đang ở bên tai mình. Là nó, là nó!

“Nhục Cầu, ta tới đây.” Vân Phong gọi, liều mạng lao về phía âm thanh, trái tim run lên.

“Phong Phong kya, nya nya!” Âm thanh lại vang lên, Vân Phong chỉ thấy trong bóng tối vô hạn có ánh sáng lấm tấm xuất hiện, Vân Phong lao thẳng về phía trước, lao thẳng vào ánh sáng ấm áp. Nàng vươn cánh tay ra ôm chầm lấy, ôm thật chặt.

Na Tà, ta tới đây, ta tới rồi đây.

“Vân Phong, ngươi đã tới rồi…” Giọng Na Tà vang lên, cánh tay Vân Phong siết chặt lại, cảm nhận ấm áp trong ngực mình, đó chính là Na Tà.

“Ta đã tới rồi đây.” Vân Phong nhỏ giọng, Na Tà cười khẽ, “Nếu ngươi không tới, có lẽ ta sẽ luôn mãi ngủ say, thật may khi ngươi không buông ta ra.”

“Ta tuyệt đối sẽ không buông bỏ bạn bè của ta.” Vân Phong thả lỏng cánh tay, ngước đầu nhìn lên ánh sáng chói lóa, trong đó là đôi mắt ấm áp đen láy đang nhìn nàng, trong ánh sáng, gương mặt Vân Phong chợt cảm thấy có gì đó lông lá cọ lên, như có một cái đuôi khổng lồ nhẹ miết lên gương mặt nàng. Vân Phong chậm rãi nhếch môi, “Ta phải làm sao để giúp ngươi rời khỏi đây?”

Tiếng cười khẽ vang lên, ánh sáng trước mắt Vân Phong dần tản đi, thân hình to lớn xuất hiện, vẫn mỹ lệ, cường hãn như thế, vẫn là hoa văn màu đỏ, nhưng đôi mắt đỏ tươi khát máu đã không còn nữa.

“Ta đã tỉnh lại rồi, mắt đỏ đã không còn tồn tại nữa, tới đây nào, chủ nhân của ta.”

Đầu Vân Phong nóng lên, hốc mắt hơi đau, cười khanh khách tung người nhảy lên đỉnh đầu Na Tà, nàng nghe thấy tiếng tim mình đập vô cùng vững vàng, còn có cả sự an hòa.

“Vụt!” Đôi mắt đóng chặt choàng mở ra, một tia sáng xẹt qua đáy mắt Vân Phong, đỉnh đầu có gì đó chuyển động nhẹ, Vân Phong thấy được đôi mắt đen sâu thâm thúy, môi khẽ giương lên, Vân Phong đứng thẳng lưng, “Na Tà, đã chuẩn bị xong chưa?”

“Tất nhiên rồi, chủ nhân của ta.”

Vân Phong nhỏ giọng cười khẽ, Na Tà gào lên, chồm thẳng người về phía trước.

“Phong nhi!” Vân Khải thấy thế hoàn toàn chấn kinh. Trông Vân Phong như có vẻ đã hồi phục hoàn toàn rồi. Hơn nữa con cự thú kia… dường như nghe theo sự khống chế của Phong nhi.

“Không hổ là Triệu Hồi Sư Vân gia ta…” Thích Vân bên cạnh lẩm nhẩm, nhìn chằm chằm vào cô gái mỹ lệ đón gió trên đầu cự thú, thân hình mảnh khảnh ấy lại chứa sức mạnh vô cùng cưỡng hãn.

“Grào!” Móng vuốt sắc nhọn xé rách hư không, chiếc đuôi dài quét tới, Huyễn Thú Hỏa Hệ bị sức mạnh này hất văng đi. Vân Phong nhảy xuống đất chạy tới bên cạnh Khúc Lam Y, “Lam Y! Chàng làm sao thế?”

Khúc Lam Y mấp máy môi, “Không hổ là nương tử của ta mà…”

Vân Phong phì cười, lúc này rồi mà hắn còn nói như thế được, xem ra thật sự là không sao. Bàn tay nàng đặt lên ngực Khúc Lam Y, hắn cảm nhận được có dòng năng lượng ấm áp cường đại truyền vào trong cơ thể mình, cơ thể vốn trống rỗng lần nữa trở nên tràn trề.

“Tiểu Phong Phong, đây là…” Khúc Lam Y ngạc nhiên, hắn rất quen thuộc với sức mạnh của Vân Phong, sức mạnh này không thuộc về nàng.

“Đây là sức mạnh của Na Tà.” Vân Phong đáp, cũng nhờ sức mạnh của Na Tà mà nàng mới có thể nhanh chóng hồi phục.

“Vân tiểu thư, ta từ đầu đã hiểu là không thể xem thường nàng, xem ra để nàng ở chung với Na Tà là sai lầm của ta.” Tiếng Hiên Dật lạnh lẽo vang lên, Vân Phong và Khúc Lam Y ngước lên, lòng bàn tay Hiên Dật đang xoay tròn một hạt châu màu xanh lục.

Cội nguồn Phong hệ đã bị y cướp mất rồi. Hơi thở Vân Phong trở nên căng thẳng hơn. Khúc Lam Y đứng lên, bảo vệ Vân Phong ở sau mình, Hiên Dật nhíu mày, ánh mắt lướt về phía Na Tà, “Sao nào, ngươi muốn phản bội lệnh của chủ nhân thực sự của ngươi?”

Mắt thú chậm rãi nheo lại, “Chủ nhân của ta chỉ có một, đó là Vân Phong.”

“Ha ha ha ha ha ha!” Hiên Dật ngửa đầu cười to, cổ tay lộn lại, cội nguồn Phong Hệ nháy mắt tiến vào trong cơ thể của y. “Ngươi nói vậy sẽ khiến linh hồn Thánh Giả trong cơ thể ta phải phát khóc đấy.”

“Hiên Dật. Trong cơ thể ngươi chỉ là linh hồn đã chết. Không phải là Thánh Giả.” Vân Phong nói, “Cho dù ngươi có nuốt lấy bao nhiêu linh hồn cũng không thể nào lấy được sức mạnh thực sự đâu.”

“Hử? Vân tiểu thư, nhưng thực sự mà nói, vị Triệu Hồi Sư toàn hệ của Vân gia và lão gia Nạp Khê tộc đã trợ giúp cho ta không ít mà, đúng không?”

“Vọng động vào linh hồn đã khuất, ngươi cho rằng những anh linh mà ngươi đã cắn nuốt sẽ bỏ qua cho ngươi sao?” Khúc Lam Y siết chặt nắm tay, đôi mắt trở nên đỏ ngầu, “Đúng là một kẻ quái vật.”

“Quái vật? Ha ha ha, ngươi nói không sai. Ta chính là một con quái vật.” Hiên Dật đột nhiên hét lớn. Vẻ mặt trở nên điên cuồng. “Quái vật thì sao? Chỉ cần ta nắm thế giới này trong tay của ta, quái vật thì cũng phải phục tùng thôi.”

“Dù là ai cũng không có đủ sức mạnh nắm thế giới này trong tay đâu, kể cả là Thánh Giả còn chưa thể.” Na Tà nói, “Nắm trong tay thế giới này chẳng qua chỉ là ý niệm tham lam vật chất của ngươi mà thôi.”

“Ha ha ha ha ha ha! Có phải chỉ là ý niệm hay không, rồi sẽ nhanh chóng có kết luận thôi, bây giờ ta đã có được cội nguồn nguyên tố bốn hệ rồi, phía các ngươi chỉ có hai, làm sao mà đối đầu với ta được đây?” Hiên Dật điên cuồng gào lớn, cánh tay vung mạnh lên. Bốn cội nguồn nguyên tố xuất hiện sau lưng của y.

Huyễn Thú Hỏa hệ bước tới bên người y, Hiên Dật cười lạnh, bàn tay vung lên, Huyễn Thú Hỏa Hệ nháy mắt bị hủy diệt hoàn toàn.

Thú hồn màu lửa đỏ mờ nhạt bay ra từ cơ thể Huyễn Thú, nháy mắt chui tọt vào cơ thể Hiên Dật. Vân Phong nhíu mày, “Thú hồn của Huyễn Thú Thủy hệ và ám Hệ cũng bị ngươi nuốt vào trong cơ thể?”

“Vân tiểu thư thật thông minh, nhưng những sức mạnh Huyễn Thú này cũng chẳng có gì mạnh lắm.” Hiên Dật nhếch môi, nụ cười tràn đầy tà khí, Khúc Lam Y lắc đầu, “Hắn điên rồi.”

“Nạp Khê Lam Y, ta có sức mạnh chí cao vô thượng, sớm có thể chấm dứt ngươi rồi, nếu không phải liên tục có chuyện làm trì hoãn, ngươi thực sự nghĩ mình sẽ sosogn được tới tận bây giờ sao?”

Khúc Lam Y cười khẩy, ánh mắt không hề sợ sệt chút nào. “Ta có thể sống được tới bây giờ không phải là nhờ ân huệ của ngươi, mà là dựa vào chính bản thân ta.”

“Ha ha ha ha! Cái mạng của ngươi ta nên sớm thu. Nếu không Vân tiểu thư đã không bị ngươi cướp đi.” Tiếng gầm giận dữ, cội nguồn nguyên tố bốn hệ nháy mắt bùng nổ sức mạnh, bốn cột sáng cuồng mãnh quét tới. Khúc Lam Y và Vân Phong lập tức tung người nhảy lên, Na Tà đuổi theo, hai người đứng trên lưng Na Tà.

Hai đấu với bốn, đây thực sự là một vấn đề khó quyết, nhất là Hiên Dật sau khi đã nuốt lấy quá nhiều sức mạnh.

Na Tà xuyên qua làn công kích nguyên tố, Hiên Dật cười điên cuồng không ngừng, khác hẳn hoàn toàn dáng vẻ ẩn nhẫn nhún nhường ban đầu của y. Vân Phong và Khúc Lam Y nhíu chặt lông mày, cứ tiếp tục thế này không thể nào chiến thắng được.

“Vân nha đầu.” Tiếng Huyễn Thú Thổ Hệ lại vang lên trong đầu Vân Phong, nàng lộn cổ tay lấy ra ngọc bội xanh lục, “Tiên sinh! Ta đây!”

“Vân nha đầu, lão phu đã thử rất nhiều lần, không thể nào vượt qua rào chắn tới chỗ của ngươi được, lớp lá chắn này rất cường đại, lão phu bất lực.” Sắc mặt Vân Phong sa sầm, hiển nhiên rồi, năng lực của Hiên Dật, cội nguồn nguyên tố bốn hệ, còn có ba linh hồn Huyễn Thú, nếu không phải có Na Tà ở đây, nàng và Na Tà không thể nào tránh thoát công kích của hắn được.

“Nhưng mà lão phu có thể thông qua ngọc bội đưa cội nguồn Thổ Hệ tới cho ngươi.”

Bàn tay nắm chặt ngọc bội trở nên căng thẳng. “Tiền bối nói thật? Cội nguồn Thổ Hệ có thể thông qua ngọc bội để tới đây?” Khúc Lam Y thấy rất khó tin, Vân Phong cũng thế.

“Lão phu giao cho ngươi đấy, đó không phải là ngọc bội truyền âm bình thường đâu, ngọc bội đó chính là một phần của lão phu. Cội nguồn thổ hệ vẫn luôn nằm trong cơ thể của lão phu, hiển nhiên có thể thông qua một phần của chính lão phu để truyền tới cho ngươi.”

“Nhưng tiên sinh, cho dù có đưa cội nguồn thổ hệ cho ta, ta cũng không thể sử dụng được.”

Tiếng cười vang lên, “Vân nha đầu, lão phu giao một phần của mình cho ngươi lâu như thế, cơ thể ngươi đã sớm thẩm thấu hơi thở của lão phu, cội nguồn thổ hệ giao cho ngươi, đại khái ngươi có thể đặt vào chính cơ thể của mình.”

Vân Phong và Khúc Lam Y ngạc nhiên. Không ngờ lại như thế!

“Hừ, lão già gian trá kia, không hề thay đổi chút nào.” Na Tà cất giọng đáp, Vân Phong nghe xong trong lòng thả lỏng, nếu thật sự là thế thì thật tốt quá. Hai đánh với bốn giờ sẽ trở thành ba đánh với bốn rồi.

“Vân nha đầu, hãy nhận lấy.”

Ngọc bội xanh lá trong lòng bàn tay Vân Phong tản ra sự ấm áp như dòng nước, thấm vào cơ thể Vân Phong, lan ra toàn thân. Vân Phong rõ ràng cảm thấy có một sức mạnh sinh lực tràn trề tượng trưng cho sinh mạng mang theo vô vàng hy vọng.


_________________
Mọi người comment và bấm tks cho Cá dàng Mavis nha, moah

Fb: Tuyết Lam Đỏ

Chuyên: Cổ đại, Dị giới, Huyền huyễn, Phiêu lưu, Trùng sinh, Báo thù

Truyện đang edit:
~~~[Xuyên không - Dị giới] Tà vương mị hậu: Triệu hồi sư xinh đẹp - Vi Nhĩ Xuyên Cao Cân Hài (bắt đầu làm từ chương 190 và đang beta)~~~
~~~
[Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên (làm từ chương 55 quyển 4)~~~
                          Truyện đang type:
[Hiện đại - Viễn tưởng] The Lunar chronicles: Công Chúa Mặt Trăng - Marissa Meyer~~~
                          Truyện đã edit:
Tuyển tập truyện ngắn của Phù Hoa:
(HĐ - HE) Nam chính là người ngoài hành tinh
(HĐ - HE) Nam chính là quỷ nước
(HĐ - HE) Nam chính là lộc yêu
(HĐ - HE) Bàn tay nguyền rủa: Nam chính là sinh vật không biết tên

[Hiện đại - Võng du] Kỵ sĩ hoang tưởng dạ - Vivibear (hoàn)
[Xuyên không] Sủng thê, manh y tài nữ - Thích Hề (hợp tác) (hoàn)

nếu có thiếu sót mong chỉ giáo và bỏ qua cho :">


Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, LinMin, Meo meo hồ tiên, Ty Tồ, anamini564, dhkh, giap382014, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, syrachen
     
Có bài mới T2 T01 31, 2022 9:49 am
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Nguyệt Dạ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: T2 T09 05, 2016 9:47 am
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 997
Được thanks: 8234 lần
Điểm: 43.66
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên - Điểm: 100
Chuơng 101.3: Kết cục cuộc chiến (III)

Edit: Mavis Clay


“Vân nha đầu, hãy tận dụng nó cho thật tốt, lão phu chờ tin tốt của ngươi.” Tiếng của Huyễn Thú Thổ Hệ sau đó biến mất, Vân Phong hít một hơi thật sâu, cội nguồn Thổ Hệ hiện giờ đã nằm trong cơ thể của nàng, cảm giác sinh lực tràn trề chảy đầy trong cơ thể, không hề có dấu hiệu dừng lại.

Thu lại ngọc bội, Vân Phong thở ra một hơi, bàn tay ấm áp nắm tay nàng thật chặt, hắn ôm lấy gáy nàng hôn lên, cánh môi lạnh lẽo dán lên môi đỏ ấm áp, Vân Phong ngạc ngạc nhiên, không hiểu cái hôn này là vì cái gì, nhưng rất nhanh nàng đã hiểu.

Sức mạnh cường đại rời khỏi cơ thể Khúc Lam Y tiến vào cơ thể của nàng, Vân Phong lập tức hiểu ra đây là thứ gì. Nàng muốn đưa tay đẩy ra, nhưng hắn ôm nàng rất chặt, đôi môi chặn lại toàn bộ lời nói của nàng, bắt nàng phải chịu hết nụ hôn.

“Lam Y, chàng không thể làm như thế được. Lấy về đi.” Vân Phong gào lên, Khúc Lam Y cười lắc đầu, vươn tay phất lên gò má và mái tóc dài của nàng, cười ấm áp. “Tiểu Phong Phong, ta giao nó cho nàng… là lựa chọn chính xác nhất, đánh bại hắn chỉ có thể là nàng.”

“Lam Y! Nhưng thiếu đi cội nguồn quang hệ, cơ thể của chàng…” Đôi môi bị ngón tay chặn lại, nam nhân lắc đầu, “Quang Ám đồng thể đã sớm không còn là vấn đề của ta nữa rồi, cội nguồn quang hệ cũng vốn không thuộc về ta.”

“Chủ nhân, hắn nói không sai, hiện giờ Hiên Dật đã tập hợp toàn bộ sức mạnh, nếu chủ nhân còn bị phân tán sức mạnh chắc chắn không thể thắng được.”

“Cho dù như thế, cũng là ba hệ với bốn hệ. Huống hồ ta làm sao có thể dung hợp được cội nguồn ba hệ nguyên tố vào cơ thể đây?”

“Chủ nhân, còn có ta mà.” Tiếng của Na Tà làm Vân Phong ngẩn người, đúng rồi, NA Tà, người cân bằng nguyên tố, hiển nhiên có khả năng thăng bằng hoàn mỹ nguyên tố ba hệ.

“Phong nhi!” Tiếng Vân Khải vang lên, Vân Phong giật mình, Na Tà lập tức đổi hướng về phía Vân Khải, công kích càn quấy của Hiên Dật đang ở sau lưng, còn có tiếng cười điên cuồng của y.

“Phong nhi!” Vân Khải thấy Vân Phong tiến đến lập tức mừng rỡ, Vân Phong vẫn không kịp lên tiếng, bởi vì công kích của Hiên Dật vẫn không hề dừng lại. Na Tà cũng không hề dừng lại, lao xuống tới gần mặt đất, Khúc Lam Y nhảy khỏi lưng Na Tà, còn Vân khải thì giương tay lên, một cái bình bay về phía Vân Phong, nàng tiếp lấy, nhìn xuống thì thấy cái bình trong tay chứa đầy máu.

“Nhị ca.” Vân Phong hét lên, không hiểu đây là có ý gì, Na Tà lúc này đã đưa Vân Phong trở lại bầu trời, Vân Phong cất giọng hét lớn, “Phong nhi! Cái đó sẽ giúp muội. Tin tưởng nhị ca.”

Vân Phong ngồi trên lưng Na Tà, nhìn bình máu trong tay mình, nghĩ  tới lời nói của nhị ca, máu của chị ca… có thể giúp cho mình?

“Chủ nhân.” Na Tà cất giọng, Vân Phong nhìn về phía trước, sức mạnh công kích của cội nguồn bốn hệ vẫn đang ở phía trước, còn có bóng dáng điên cuồng của Hiên Dật. Nàng hiểu, đây là thời khắc cuối cùng.

“Trong cơ thể hắn có vong hồn và cội nguồn nguyên tố, chủ nhân vẫn chưa đủ sức để hủy diệt hắn.”

“Không thể hủy diệt được sao? Ngươi cũng không được?” Vân Phong nhíu mày, Na Tà trả lời chắc nịch, “Không được, nhưng chủ nhân còn có một thứ, đó chính là Long Điện.”

“Long Điện?” Vân Phong ngạc nhiên, Na Tà mang theo Vân Phong lao về phía trước, đáp, “Không sai, Long Điện là do Thánh Giả tạo ra. Bất luận là thứ gì cũng có thể bị phong ấn trong đó, cuối cùng phá hủy nó.”

Long Điện là do Thánh Giả tạo ra? Vân Phong ngạc nhiên, chẳn trách năng lực của Long Điện thật khó lường, mỗi một tầng ddeuf như một kho báu. Phong ấn trong đó,… cuối cùng phá hủy hoàn toàn. Vân Phong cảm thấy nặng nề.

“Chủ nhân không muốn giết chết y?” Cảm nhận được cảm xúc của Vân Phong, Na Tà nhỏ giọng hỏi, Vân Phong im lặng, cuối cùng lẩm bẩm, “Tại sao y lại làm như thế, nhất định là có lý do… ta muốn biết.”

Na Tà im lặng một thoáng, “Nếu chủ nhân muốn biết thì hỏi rõ y đi, nhưng mà chủ nhân nhốt y vào Long Điện rồi nhất định phải tách linh hồn đã bị y nuốt vào ra, nếu không…”

“Vân tiểu thư. Cuối cùng, ta vẫn phải giết chết nàng sao?” Tiếng Hiên Dật vang lên, Vân Phong ngước lên, đáy mắt của hắn hiện lên sự bi thương và khổ sở. Tất cả công kích nguyên tố đã dừng lại. Cội nguồn nguyên tố bốn hệ vẫn xoay tròn sau lưng Hiên Dật, cuối cùng toàn bộ vẫn không vào trong cơ thể y được. “Vân tiểu thư, ta cũng khoogn muốn như thế đâu, việc ta không muốn làm nhất là làm tổn thương tới nàng.”

“Xoạt!” Na Tà hóa thành một tia sáng tiến vào trong cơ thể Vân Phong, giúp ba cội nguồn nguyên tố trong cơ thể nàng cân bằng lại một cách hoàn hảo, Vân Phong nhìn ánh mắt khổ sở của y, chậm rãi nói, “Tại sao?”

Hiên Dật kinh ngạc, sau đó cười lớn, rồi dừng lại, “Ta đã nói rồi, nếu Vân tiểu thư hỏi, ta nhất định sẽ trả lời cho nàng.” Hiên Dật nhếch môi, trở lại vẻ u nhã và khiêm nhường như trước, giọng nói cũng không còn điên cuồng nữa, “Ta đặc biệt đã thông báo cho Vân tiểu thư, ta là huyết mạch biến dị của Hiên gia.”

“Điều này chưa đủ khiến người làm tất cả những điều này.”

Hiên Dật cười lớn, “Đúng thế, huyết mạch biến dị chẳng có gì lạ, gia tộc nào cũng có thể xuất hiện, huống hồ còn là Tứ Đại Gia Tộc cổ xưa, nhưng nếu ta nói… huyết mạch biến dị này không chỉ có năng lực, mà còn từ cả trí nhớ thuở sơ khai?”

Vân Phong ngẩn ra, là sao? Thừa kế trí nhớ thuở sơ khai?

“Vân tiểu thư, ta đã từng nói, huyết mạch Hiên gia rất đặc biệt, là gia tộc có huyết mạch ma thú hỗn tạp. Là gia tộc từ lúc ra đời đã mang sự sỉ nhục.” Hiên Dật ngẩng đầu, con ngươi đen tuyền chợt trở nên trong suốt. “Đôi mắt này thấy không phải chỉ có mỗi linh hồn, mà còn có những sự bẩn thỉu mà huyết mạch đã từng trải qua.” Hiên Dật siết chặt tay lại, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, con ngươi quỷ dị điên cuồng xoay tròn, hắn lau bàn tay lên mặt mình.

“Từ lúc huyết mạch Hiên gia sinh ra, trí nhớ đã khắc ở trong đôi mắt này của ta, thậm chí tới muốn quên ta cũng không thể. Là một trong tứ đại gia tộc cổ của nhân loại, thân phận và địa vị cao quý tới cỡ nào. Tất cả chẳng qua chỉ là lừa mình dối người mà thôi. Nếu là một trong tứ đại gia tộc mà có địa vị tôn quý như thế, tại sao lại không dám làm lộ huyết mạch của mình ra, nói mình là đời sau của ma thú và con người?”

“Cho dù trong cơ thể có huyết mạch ma thú, đây cũng không phải là một chuyện sỉ nhục. Giữa con người và ma thú…” Vân Phong chợt im bặt, Hiên Dật cười dịu dàng, “Vân tiểu thư, đây cũng là lý do tại sao ta chỉ chấp nhận mỗi nàng, chỉ có linh hồn này mới là thuần khiết nhất, bất luận sự bẩn thỉu nào trong mắt nàng cũng đều có thể cứu vãn lại được.”

Vân Phong sửng sốt, nàng chỉ mới sinh tồn trong thế giới này có mấy mươi năm mà thôi, lịch sự của đại lục này nàng chỉ biết được có chút da lông, các loại quan niệm không thể nào bằng người của thế giới này. Nếu không tại sao Tiểu Hỏa và Thanh Thanh lại không thể ở bên nhau, có những nguyên theo nàng là có thể, nhưng ở thế giới này lại là trời để ý không tha.

“Trí nhớ cho tới bây giờ luôn nằm trong đầu ta, một trong tứ đại gia tộc cổ xưa, nói thẳng ra lại là quái vật trong miệng con người lẫn ma thú. Vân tiểu thư, có huyết mạch ma thú, ta có thân phận gì đây? Con người? Hay là ma thú? Hay là quái thú nửa người nửa thú?”

Vân Phong không biết phải nói gì, nửa người nửa thú, đây là ranh giới mà không thể nào vượt qua được. Bởi vì hai bên sẽ không thể chấp nhận, cũng không thể khẳng định được. Chỉ có thể mãi mãi lượn lờ ở giữa, mãi mãi không thể tìm lại được vị trí thuộc về chính mình.

“Con người, ma thú, cơ bản không có đất cho chúng ta đặt chân. Hiên gia chỉ có thể giấu đi tất cả mọi thứ, cẩn thận sống trong thế giới này, mãi mãi sống trong bóng tối không có ánh sáng. Hiên gia không có ai để ý tới, nhưng mà ta lại không thể được. Chỉ vì đôi mắt này, vì tất cả các trí nhớ này.”

Đôi mắt Vân Phong  hơi lóe lên, tất cả trí nhớ này… Nếu toàn bộ trí nhớ của Vân gia đều đè lên người nàng, mọi thứ thống khổ và tuyệt vọng mà chết đi trở lại trong đầu nàng, liệu nàng có thể chịu đựng được hay không? Phải làm sao để sống tiếp, để tiếp tục đi trên con đường của mình?

“Cho dù như thế, ngươi làm mọi thứ thì có thể thay đổi được gì?” Vân Phong nói, Hiên Dật cười lớn, “Nếu khoogn thay đổi gì thì ta đã chẳng chuẩn bị mọi thứ công phu như thế. Muốn rửa sạch toàn bộ nỗi nhục này, muốn để cho huyết mạch này được tinh khiết, chỉ có một cách, là thay đổi. Khiến huyết mạch này trở thành độc nhất. Con người cũng được, ma thú cũng được, đều không đáng nhắc tới. Chỉ cần không còn bẩn thủy như thế nữa.”

“Cho nên, ngươi không chỉ cắn nuốt thú hồn mà còn có hồn phách nhân loại?’

“Đúng thế, ta vốn tưởng rằng nuốt sạch linh hồn cường giả thì có thể khiến huyết mạch trong người thay đổi, nhưng ta đã sai rồi, nhứng thứ này vẫn còn thiếu rất nhiều. Trong thiên địa này, nắm trong tay tất cả là nguyên tố lực, mà nắm trong tay nguyên tố lực chính là Thành Giả. Vì thế, ta muốn trở thành Thánh Giả.”

Vân Phong nhìn Hiên Dật, thấy được sự điên cuồng hiện lên trong mắt y, đủ loại trí nhớ dằn vặt đã khiến lòng hắn sinh chấp niệm, đối diện với sự sỉ nhục và đau đớn của huyết mạch bản thân, khiến y không thể nào thoát đi được chấp niệm này.

“Trở thành Thánh Giả cũng không goups ngươi thay đổi mọi thứ được đâu. Huyết mạch thì không thể nào thay đổi được.” Vân Phong hét lên, Hiên Dật lại cười phá lên, “Ta sẽ nhanh chóng thành công thôi, sau khi cội nguồn nguyên tố cả bảy hệ vào trong cơ thể của ta rồi, ta chính là Thánh Giả cũng thế gian này. Huống hồ trong cơ thể ta còn có linh hồn của Thánh Giả, ta không phải Thánh Giả thì còn có thể là ai đây? Trở thành Thánh Giả rồi, ta có thể nắm trong tay mọi thứ, huyết mạch bẩn thỉu cỡ nào cũng có thể tinh lọc được.”

“Ngươi sai rồi.” Vân Phong gầm lên, Hiên Dật thoáng sửng sốt, nụ cười ưu nhã lại xuất hiện, “Vân tiểu thư, thế gian này cô gái có thể lọt vào mắt ta chỉ có nàng, ta vốn tưởng rằng có thể cùng nàng sống được tới vĩnh hằng, nhưng bây giờ nhìn lại xem ra là không thể nào rồi.”

Vẻ mặt Hiên Dật lo lắng, Vân Phong cảm nhận rất rõ có sức mạnh kinh khủng đang khởi động trong cơ thể , Vân Phong siết chặt bàn tay, điều động toàn bộ nguyên tố lực trong cơ thể, ánh sáng mơ hồ xuất hiện từ lòng bàn tay của nàng, tương tự, lòng bàn tay Hiên Dật cũng xuất hiện ánh sáng.

Hiên Dật giận dữ hét lên, lao thẳng về phía Vân Phong. Nàng co lòng bàn tay lại, ánh sáng trong lòng bàn tay lóe lên.

Hai luồng ánh sáng nóng rực từ lòng bàn tay hai người khuếch tán ra, tạo thành quả cầu ánh sáng khổng lồ bao phủ lấy cả hai. Ánh sáng chói lóa phủ khắp không gian khiến không ai có thể mở mắt ra nổi.

Khúc Lam Y, Vân Khải và Ngao Kim phải nheo mắt lại nhìn lên cao, hai luồng ánh sáng khổng lồ nhanh chóng va vào nhau, hai sức mạnh kinh khủng nhanh chóng khuếch tán, dường như muốn phá hủy hoàn toàn không gian này.

Ba người đàn ông lập tức vận dụng toàn bộ sức mạnh lên để cản lại, sức mạnh ngày càng gia tăng cường lực, dù cho cả ba có ngẩng đầu lên cũng không thể nào thấy rõ được có chuyện gì đang xảy ra. Ánh sáng trên cao vẫn còn kéo dài bao phủ lấy toàn bộ mọi thứ.

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha!” Trong ánh sáng, Hiên Dật đứng ở một đầu, Vân Phong đứng ở đầu còn lại, dáng vẻ hai người đều khốn đốn, sức mạnh hai bên va chạm vào nhau để tạo thành thương tổn không nhỏ cho cả hai, trên người Vân Phong hiện lên mấy vệt vết thương, lòng bàn tay nắm ngọc bội hình rồng, trong khoảnh khắc sức mạnh vừa bùng nổ, vốn tính nhốt Hiên Dật vào Long Điện nhưng không ngờ lại chưa thể thành công.

“Vân tiểu thư, đừng vọng tưởng muốn tiêu diệt ta, ta còn muốn tận tay giết nàng đây.” Hiên Dật cười lạnh, bàn tay vung lên, nguyên tố bốn hệ từ trong lòng bàn tay hắn sáng lên lóng lánh, con ngươi Vân Phong co lại, y vẫn còn sức lực để tiến hành thêm một đợt công kích cường đại như thế?

“Vân tiểu thư vẫn luôn lấy nguyên tố dung hợp làm kiêu ngạo, tại hạ dùng lại chiêu này coi như là hữu lễ nhỉ.”

Vân Phong lật tay lại, ánh sáng của ba cội nguồn nguyên tố nhanh chóng xuất hiện trong lòng bàn tay nàng, tay còn lại là năm hệ dung hợp của chính bản thân. “Nếu vẫn là thứ ta vẫn luôn kiêu ngạo, chắc chắn người khác sẽ không khiến ta hài lòng được đâu.”

Hiên Dật nhếch môi, “Ha ha, vậy thì thử xem, cuối cùng là Vân tiểu thư vẫn lợi hại,  hay là tại hạ cao hơn một bậc.”

Hai chưởng đồng thời tung ra, hai tia sáng chói mắt va mạnh vào nhau. Vân Phong chỉ thấy bảy thứ ánh sáng cùng đan tới một nơi, cuối cùng vỡ ra đầy hoa lệ. Dư âm năng lượng khuếch tán, Vân Phong hít sâu một hơi, hơi mủi chân, bóng dáng đột nhiên nhảy lên từ hư không, vào một phát bay vào trong hào quang bảy màu.

“Rắc!” Bình đựng máu của Vân Khải bị bóp vỡ hoàn toàn, dòng máu biến dị của Vân Khải lẫn vào trong vết thương của Vân Phong, cảm giác ấm áp lan ra từ vết thương, thân hình Vân Phong như có kỳ tích xuyên qua hào quang bảy màu, tới tận trước mặt Hiên Dật.

“Sao lại như thế?” Vân Phong đột nhiên xuất hiện làm Hiên Dật ngạc nhiên. Ai có thể tưởng tượng được rằng trong sóng năng lượng lại có người có thể tránh được chúng, còn không hề bị thương chút nào?

Bàn tay nâng lên, đôi mắt sâu thẳng như bầu trời đêm, sâu không thấy đáy, trong đôi trong ngươi trong suốt trước mặt, lòng tay vồ tới, đánh lên ngực Hiên Dật. Máu của Vân Phong lẫn Vân Khải vấy lên người Hiên Dật, nháy mắt hòa vào trong.

“A!” Tiếng gào thét thống khổ vang lên, gương mặt Hiên Dật nhanh chóng trở nên tái nhợt, toàn thân lảo đảo nhanh chóng lùi lại về sau. “Vèo!” Kèm theo tiếng kêu đau đớn của y, một linh hồn chui tọt ra khỏi cơ thể y trốn thoát. Ngay sau đó là luồng thứ hai, thứ ba.

“Vèo vèo vèo vèo!” Mỗi một linh hồn thoát ra, Hiên Dật như bị lột đi một lớp da đầy đau đớn.

“A! Sao lại thế này? Sao lại thế này?” Y gào thét thống khổ, toàn thân không ngừng giãy giụa, vẫn còn những linh hồn liên tục điên cuồng tràn ra trong cơ thể y.

Vân Phong nhìn thấy thế, bàn tay hơi run lên, “Chủ nhân, ngay lúc này!” Tiếng Na Tà vang dội trong đầu Vân Phong, không chút lưỡng lự, nàng nắm chặt lấy ngọc bội hình rồng, ánh sáng lóe lên từ ngọc bội rồng, nhưng đột nhiên lại hất văng Hiên Dật ra.

“Lại sao lại văng ra?” Na Tà kinh ngạc không thôi, Vân Phong cũng thế, Hiên Dật vẫn đang gào thét đầy đau đớn, nhìn về phía Vân Phong, “Vân tiểu thư… vô ích thôi… Ha ha ha!”

“Chủ nhân, rốt cuộc chuyện này là sao?”

“Ta cũng không biết.Có phải trên người ta bị y thả thứ gì đó nên mới dẫn tới bắn ngược không?” Vân Phong nhíu mày, nhưng nàng làm sao kiếm ra được Hiên Dật đã thả thứ gì trên người nàng đây? Mà cho dù muốn tìm cũng không kịp.

“Xoẹt!” Một dòng năng lượng đột nhiên thoát ra từ trong không gian dung khí, Vân Phong không thể nào cản lại được. Thứ thoát ra chính là món đồ mà hai vị tiền bối trong tháp Niết Bàn Thông Thiên đã đưa cho nàng.

“Nó chắc chắn sẽ giúp cho ngươi.” Hai mắt Vân Phong sáng lên. Nàng vẫn luôn chưa mở nắp chiếc hộp này ra, bây giờ chắc là có thể rồi.

Không chút do dự, Vân Phong vươn tay tới, giữ ngón tay trên nắp hộp sau đó tăng sức. Chiếc hộp chưa từng mở ra nổi lúc này lại nghe theo Vân Phong, mở ra dễ dàng.

Một tia sáng từ bên trong xuất hiện, nháy mắt hóa thành sợi dây, một đầu mò vào cơ thể Vân Phong, đầu còn lại chui vào cơ thể Hiên Dật.

“Đây là thứ gì?” Hiên Dật gào thét, Vân Phong cũng không rõ, nhưng cảm nhận được thứ gì đó đang bị ép kéo ra ngoài. Đó là miếng ngọc bội đen. Phía bên Hiên Dật cũng như thế. Là hai mảnh ngọc bội đen giống nhau như đúc.

“Không, không…!” Hiên Dật vươn tay mò tới muốn đoạt lại ngọc bội đen, nhưng một linh hồn lại thoát ra làm hành động của y dừng lại, nhưng vào lúc này, sợi dây ánh sáng lại biến đổi hình dạng, hóa thành lưỡi dao sắc bén chém xuống hai mảnh ngọc bội đen.

“Rắc rắc!” Thứ gì đó bị chém đứt, hai mảnh ngọc bội nhanh chóng hóa thành làn sương đen, rồi hoàn toàn biến mất.

“A!” Tiếng gào thét đau đớn đạt tới đỉnh điểm, toàn thân Hiên Dật đột nhiên xuất hiện mất vết rách, máu tươi túa ra. “Chủ nhân!” Tiếng Na Tà lại lần nữa vang lên, Vân Phong vẫn không có bất kỳ hành động nào, lẳng lặng nhìn Hiên Dật, từ lúc y từ trên cao rơi xuống, sau đó rơi xuống đất.

“Ầm!” Tiếng rơi nặng nề vang lên, ánh sáng như mây mù quanh hai người tản đi, chỉ còn lại một mình Vân Phong đứng trên trời, sau đó cúi người trở lại mặt đất.

Hiên Dật nằm ngửa trên mặt đất, trên người có vô số vết thương, máu tươi không ngừng túa ra nhuộm đỏ cả khu vực lớn, giống như những đóa hồng nở rộ, Vân Phong bước tới bên cạnh y, mất đi sức mạnh đã cắn nuốt, y không thể nào đủ sức nắm giữ cội nguồn nguyên tố bốn hệ trong tay được nữa, sức mạnh bạo ngược của chúng thực sự rất đáng sợ.

“Vân tiểu thư…” Hơi thở của Hiên Dật mong manh, bàn tay vươn lên phía trước, nhưng lại nhầm hướng, Vân Phong nhíu mày nhìn về phía đôi mắt của y, lúc này mới phát hiện trong đó chảy ra hai hàng máu, đôi mắt y… mù rồi.

“Vân tiểu thử…” Hiên Dật gọi, Vân Phong ngồi xuống, “Ta ở đây.”

Con ngươi Hiên Dật sững lại, sau đó bên miệng nở nụ cười, “Vân tiểu thư… thật tốt quá…”

Vân Phong nhíu mày, thật tốt quá? Hắn nói vậy là có ý gì?

Hiên Dật buông thõng tay, đôi mắt vô hồn nhìn lên trên, khóe miệng treo nụ cười, “Rốt cuộc ta cũng… không thể nhìn thấy được nữa rồi…”

Vân Phong ngẩn ra, không biết nên nói gì, Hiên Dật thở hắt ra, lồng ngực phập phồng, máu tươi chảy nhiều hơn, “Vân tiểu thư… Ta hi vọng… có thể trở thành Linh hơn…” Hiên Dật mở mắt nằm trên đất, không còn bất kỳ hành động nào kể cả là hơi thở.

Linh, đây là cái tên đầu tiên mà y sử dụng, lúc này y ở trước mặt Vân Phong mới sử dụng lại một lần nữa, giống như mọi thứ lại được bắt đầu lần nữa, mọi thứ đều như từng xảy ra.

“Nhốt y vào Long Điện đi, Vân nha đầu.” Tiếng Huyễn Thú Thổ hệ vang lên trong tay Vân Phong, nàng sững sờ. “Tiên sinh, y đã chết rồi, tại sao lại…”

“Trong cơ thể y có cội nguồn nguyên tố, nếu để cho cội nguồn nguyên tố thoát ra khỏi cơ thể y sẽ dẫn tới phiền phức.” Vân Phong gật đầu, ngọc bội rồng sáng lên, bao bọc lấy cơ thể Hiên Dật, đưa vào trong tòa Long Điện, Vân Phong đứng dậy, nhìn ba người đàn ông đang tiến về phía mình, trái tim thót lên một nhịp, kết thúc rồi, tất cả đã kết thúc.

“Ầm!” Mặt đất đột nhiên chấn động, Vân Phong xém chút thì ngã nhào xuống đất, may mắn Khúc Lam Y đỡ lấy nàng, ngay sau đó là đất đá đổ xuống, Khúc Lam Y ôm chặt lấy Vân Phong, “Nơi này sắp đổ rồi, chúng ta lập tức ra ngoài mau.”

Vân Khải và Ngao Kim liền gật đầu, ba người đàn ông nhanh chóng rút lui cùng Vân Phong, nàng nhìn xung quanh, “Thích Vân! Hắn đang ở đâu nhỉ?”

Vân Khải nhíu mày, “Phong nhi, hắn… không cần phải để ý tới đâu.”

Vân Phong sửng sốt, không hiểu sao trong tim cảm thấy đau nhói. Hắn… đã chết rồi sao? Ngao Kim và Khúc Lam Y đều trầm mặc, mọi người nhanh chóng rút lui, đất đá rơi xuống đầy trời, cả không gian như đang bị tan rã.

Vân Phong nhìn bốn phía, đột nhiên thấy những bức họa đang sụp đổ trên tường lúc nàng đi qua đây, Vân Phong nhìn đi nơi khác, những bức họa này vẽ không hề đơn giản, e rằng sẽ là những trí nhớ mà không bao giờ quên lãng được.

“Vèo!”Ba người lao ra thẳng cửa chính, Vân Phong ngoái đầu nhìn lại, nhìn chữ Vân trên cửa chậm rãi sụp đổ, trong lòng vẫn còn một nghi vấn, không có ai giải đáp nó, nhưng mà cũng không sao.

Sương mù dày đặc sớm đã biến mất hoàn toàn, mọi người chạy đi theo đường cũ, nhanh chóng thấy được hai bóng dáng quen thuộc.

“Thương Hải huynh, họ tới rồi.” Trạch Nhiên từ xa đã thấy bóng dáng của mấy người Vân Phong, lập tức hô to thành tiếng, Mộc Thương Hải cũng không chần chờ chút nào, bàn tay xẹt qua hư không, một khe nứt không gian nhanh chóng được hình thành.

“Nhanh lêm một chút!” Mộc Thương Hải hét lên, thời gian hắn chống đỡ có hạn, nếu không thoát được bọn họ sẽ chôn vùi ở đây.

“Vèo vèo vèo!” Khúc Lam Y mang theo Vân Phong lao vào trước đầu tiên, ngay sau đó là Ngao Kim, tiếp đó là Trạch Nhiên và con gái, Vân Khải ngoái đầu nhìn lại, không còn thấy ai nữa, cũng hiểu sự lựa chọn của Ẩn Nguyệt, cho dù có hận người kia thế nào, cuối cùng vẫn lựa chọn cùng chết với bà ta sao?

“Vân Khải, mau!” Mộc Thương Hải thấy Vân Khải bất động, không nhịn được thúc giục, Vân Khải gật đầu, quay đầu lại nhảy vào trong, cuối cùng là Mộc Thương Hải, sau đó khe nứt không gian đóng lại.

Thiên diêu địa động, toàn không gian nháy mắt trở thành hư vô. Một bóng đen đứng giữa không gian đang sụp đổ, đôi mắt nhìn về phương xa, nhìn về hướng rời đi của nhóm Vân Phong, gương mặt lãnh diễm cuối cùng cũng nở chút nụ cười, bàn tay tái nhợt mò vào trong ngực, lấy ra một chiếc bình tinh xảo.

“Cuối cùng cũng có ngày được giải thoát rồi…” Đôi mắt đen tĩnh như nước nhìn bình nhỏ trong tay, chậm rãi ấn dấu môi son của mình lên, “Triển Ly, dù ngươi có tin hay không, trong lòng của ta vẫn trao cho ngươi…

Linh hồn mờ nhạt từ trong bình xuất hiện, chậm rãi quấn quanh cổ tay nữ nhân, nàng ta sững lại, chậm rãi nhắm hai mắt, giọt nước mắt từ khóe mắt chảy ra.

Nham Tâm, ta hiểu.

Vân Phong cảm thấy như đã ngủ say đã gần nửa năm rồi, sau ngày đó trở về là thế, chìm trong bóng tối vô tận. Dùng cách gì cũng vô dụng, nàng cứ ngủ yên tĩnh như thế, cho dù ai cũng gọi tỉnh được.

Nửa năm lặng lẽ trôi qua. Toàn bộ Huyết Hồn hủy diệt đã khiến thế giới lần nữa trở về trạng thái hòa bình, Hiên Dật chết đi khiến Hiên gia tan rã, xóa tên khỏi Tứ Đại Gia Tộc, mà Bặc Nguyên gia cũng nhanh chóng có xu thế sụp đổ trong nửa năm này, Tứ Đại Gia Tộc chớp mắt chỉ còn lại hai.

Liên Minh Đông Tây sau cuộc chiến thì giải tán, mặc dù có người đề nghị tiếp tục duy trì Liên Minh Đông Tây, nhưng Diêm tổng quản lại thẳng thừng từ chối, không chút do dự giải tán Liên Minh Đông Tây, không ai có thể cản lại được.

Đông Tây Đại Lục, Trung Đại Lục vì lần kiếp nạn này mà quan hệ chặt chẽ với nhau, có lẽ đây là thứ duy nhất được lưu lại sau cuộc đại chiến này.

Bên trong Vân gia, trong viện của Vân Phong, một bóng người đang nằm ngủ yên bình trên giường, trong nửa năm qua chưa hề tỉnh lại, đắm chìm trong mộng cảnh của chính bản thân. Một ngọn gió thổ qua cánh cửa số, làm gợn lên mái tóc của người đó, sợi toscphaats nhẹ qua gương mặt nàng, sợi lông mi nửa năm chưa từng rung động lúc này lại nhẹ nhàng rung lên.

Lông mi run lên ngày càng mãnh liệt, một bóng người cao lớn từ bên ngoài bước tới, như thường ngày khẽ hôn lên giường, khi nhìn thấy hàng mi run động thì cứng người lại, bàn tay muốn vươn tới vuốt ve nhưng lại chậm rãi rụt trở về.

Ánh nắng mặt trời chói chang chui qua khẽ mắt khi mở ra, Vân Phong vội đóng chặt mắt lại, muốn cử động cơ thể lại phát hiện năng nề khác thường. Sao nàng… nàng chỉ nhớ mình ngủ một giấc, khi tỉnh lại sao lại cảm thấy nặng nề vậy nhỉ?

Ánh mặt trời từ từ hòa dịu hơn, Vân Phong chậm rãi mở mắt ra, ánh mắt mơ hồ dần được trở nên rõ ràng, chỉ thấy trong ánh sáng lấp lánh, một bóng người cao lớn đứng trước mặt, sau khi mọi thứ được rõ ràng, đầu Vân Phong nổ bùm một tiếng, “Lưu manh!”

“Ha ha ha ha ha!” Tiếng người vui sướng từ nam nhân bên cạnh vang lên, toàn thân cao lớn trần truồng không chút che chắn bước tới, ôm chầm lấy Vân Phong trong chăn vào lòng, “Nhiều năm trước… nàng cũng như thế…”

“Lam Y! Mặc quần áo vào!” Vân Phong đỏ mặt, thế nào cũng không ngờ rằng vừa mở mắt ra đã là một lõa nam. Trí nhớ đột nhiên trở lại vào lúc còn non trẻ, ở Long Cốc, cũng lúng túng và bối rối như thế này.

“Được được, vi phu chăm sóc nàng như hình với bóng nửa năm, dù sao cũng phải để vi phu tắm mới đúng chứ?” Khúc Lam Y cười khúc khích, tiện tay phủ một lớp y phục đặt bên cạnh, Vân Phong sửng sốt, “Nửa năm? Chàng nói ta ngủ… tận nửa năm?”

Khúc Lam Y mặc quần áo tử tế rồi mới trở lại bên người nàng, ánh mắt nhìn nàng, lúc này Vân Phong mới phát hiện gương mặt tuấn mỹ lúc này trở nên góc cạnh không ít.

“Ta nghĩ rằng… chỉ ngủ một giấc mà thôi, không ngờ lại lâu tới tận nửa năm. Sau đó thì sao?” Vân Phong vội nói, Khúc Lam Y mỉm cười ôm lấy nàng vào trong lòng, “Đừng nóng vội, ta sẽ nói cho nàng biết.”

“Từ sau ngày đó trở lại, nàng vẫn luôn ngủ mê man, ai gọi cũng không hề tỉnh lại, lão đầu hệ thổ đã tới đây lấy đi ngọc bội rồng.” Khúc Lam Y nói, ánh mắt nhìn về phía Vân Phong, “Ông ấy cũng đã thu lại cội nguồn bảy nguyên tố mang về Thú Vực rồi.”

“Mang đi rồi cũng tốt.” Vân Phong gật đầu, Khúc Lam Y thở dài, “Ông ấy mang đi không chỉ có mỗi cội nguồn nguyên tố thôi đâu, mà còn có cả Tiểu Hỏa và Yêu Yêu nữa.”

“Cái gì?” Giọng Vân Phong đột nhiên cao vút, Khúc Lam Y vội vàng vỗ lưng của nàng, “Ông lão ấy nói, vị trí bảy Huyễn Thú không thể trống được, Huyễn Thú Hỏa Hệ và Thủy Hệ đã bỏ mạng, ý ông ấy là muốn Tiểu Hỏa và Yêu Yêu, nhưng mà hoàn toàn là do bọn họ tự nguyện.”

“Ý chàng là… bọn họ tự nguyện cùng tiên sinh tới Thú Vực?”

Khúc Lam Y gật đầu, “Tiểu Hỏa và Yêu Yêu đều tự nguyện đi cùng với ông ấy, Yêu Yêu khóc rất lâu, dù sao lúc cô bé đi nàng vẫn chưa từng tỉnh lại.”

“Là lỗi của ta…” Vân Phong lẩm bẩm, sau đó đột nhiên ngẩng đầu lên, “Tiểu Hỏa đi Thú Vực rồi, vậy còn Thanh Thanh…”

Khúc Lam Y thở dài, “Thanh Thanh không hề biết chuyện này, Tiểu Hỏa hy vọng đừng nói chuyện này cho muội ấy biết. Về phía Tư Văn, cuối cùng vẫn tôn trọng lựa chọn của Yêu Yêu.”

Trái tim Vân Phong hoảng hốt, Tiểu Hỏa đi, Yêu Yêu cũng đi rồi… như vậy thì Lam Dực, Hoa tỷ và Nhị Lôi thì sao?

“Lam Dực trở lại Sư Ưng tộc, Hoa tỷ và Nhị Lôi thì… nói ra có lẽ nàng không tin, hai người bọn họ đã cùng rời đi, nói là kết bạn ngao du.”

Vân Phong ngạc nhiên, Hoa tỷ và Nhị Lôi kết bạn ngao du? Thật là một sự kết hợp quái dị. Là như thế sao… cả năm ma thú khế ước đều đi cả rồi, Vân Phong bật cười, nàng đã từng nói, sau khi mọi thứ kết thúc sẽ trả lại tự do cho họ, đi rồi cũng tốt, bọn họ cũng cần có mảnh đất đời riêng của mình, chứ không phải bị trói lại ở bên cạnh nàng.

“Có điều ba người kia đã nói, chỉ cần nàng gọi một tiếng, cho dù đang ở đâu, họ sẽ chạy tới ngay lập tức.” Khúc Lam Y cười lắc đầu, trái tim Vân Phong ấm áp, cũng bật cười, “Không đâu, ta sẽ không gọi họ nữa, mọi thứ đã kết thúc rồi.”

Bàn tay ấm áp nắm chặt lấy Vân Phong, ngón tay hai người đan vào nhau, “Đúng rồi, tất cả đã kết thúc, Vân Khải đã thành hôn cùng với Cung Thiên Tình.”

“Thật sao?” Vân Phong mừng rỡ, “Ta không tham gia hôn lễ của nhị ca và Thiên Tình, thật là tiếc quá!”

Khúc Lam Y ôm chặt Vân Phong hơn, “Đáng tiếc thì đáng tiếc, nhưng nếu bỏ cả hôn lẽ của mình thì chẳng phải sẽ đáng tiếc hơn sao?”

“Lam Y… chàng nói gì? Hôn lễ của mình?”

Khúc Lam Y cười xấu xa và mị hoặc, mặc dù bây giờ dáng vẻ trông khá lôi thôi, nhưng vẫn có thể khiến Vân Phong đỏ mặt tim đập như cũ, “Trong vòng nửa năm nàng ngủ mê, vi phụ không hề nhàn rỗi đâu, chuyện gì làm cũng đã làm xong cả rồi.”

“Lam Y, chàng…” Má Vân Phong đỏ lên. Khúc Lam Y cười vui hơn, áp mặt tới cọ cọ vài cái, “Đùa thôi, hôn lễ quan trọng như thế, vi phu sao có thể một mình hoàn thành được, chắc chắn là phải làm cùng nương tử rồi.”

Vân Phong đỏ mặt, rúc vào trong lòng Khúc Lam Y, nhìn ánh mặt trời vàng rỡ ngoài trời, chậm rãi nói, “Hôn lễ của ta… sư tôn sẽ tham gia, còn phải mời nhiều người nữa, lúc đó chắc chắn sẽ rất bận rộn.”

“Phong lão tiền bối đã đi rồi.” Khúc Lam Y chậm rãi nói, Vân Phong sửng sốt, “Sư tôn đi rồi? Đi đâu?”

“Không rõ, ta chỉ biết là có một con Kim Long Ám Hệ tới đưa ông ấy đi, lúc đi Phong lão tiền bối rất vui, nên ta đoán cũng không tệ lắm, hẳn là ma thú khế ước của ông ấy.”

Đầu Vân Phong đột nhiên trống rỗng, sư tôn đi rồi…

“Thiên hạ không có buổi tiệc nào không tàn, mặc dù Phong lão tiền bối ở đâu cũng sẽ kiêu ngạo vì nàng. Nàng là học trò bảo bối duy nhất của ông ấy.” Khúc Lam Y cười, mắt Vân Phong cay cay, đúng thế, thiên hạ không có bữa tiệc nào không tan.

“Lam y, ta chợt cảm thấy mọi thứ như một giấc mộng…” Vân Phong lẩm bẩm, nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ, nghĩ tới những gì xảy ra mấy năm nay, con đường mà mình đi qua, tất cả tựa như một ảo mộng.

“Giấc mộng này…” Tiếng nam nhân cười khẽ, “Cho dù giấc mộng có thật hay không, ta vẫn sẽ luôn ở bên cạnh nàng… không rời xa.”

Vân Phong cười ấm áp, hai người đan bàn tay vào nhau.

Đúng vậy, vẫn sẽ luôn ở bên cạnh chàng, mãi mãi và vĩnh viễn.

Ngoài cửa sổ, nắng ấm chàn nhạt chậm rãi phất qua, yên ắng và yên bình.

=== ====HOÀN CHÍNH VĂN==== ====== =====

Bộ truyện Thiên tài triệu hồi sư tới đây là kết thúc, hôm nay là 29 tết, mai là mồng 1 đầu năm, chúc mọi người luôn gặp nhiều thuận lợi trong năm mới và cả sau này. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

_________________
Mọi người comment và bấm tks cho Cá dàng Mavis nha, moah

Fb: Tuyết Lam Đỏ

Chuyên: Cổ đại, Dị giới, Huyền huyễn, Phiêu lưu, Trùng sinh, Báo thù

Truyện đang edit:
~~~[Xuyên không - Dị giới] Tà vương mị hậu: Triệu hồi sư xinh đẹp - Vi Nhĩ Xuyên Cao Cân Hài (bắt đầu làm từ chương 190 và đang beta)~~~
~~~
[Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên (làm từ chương 55 quyển 4)~~~
                          Truyện đang type:
[Hiện đại - Viễn tưởng] The Lunar chronicles: Công Chúa Mặt Trăng - Marissa Meyer~~~
                          Truyện đã edit:
Tuyển tập truyện ngắn của Phù Hoa:
(HĐ - HE) Nam chính là người ngoài hành tinh
(HĐ - HE) Nam chính là quỷ nước
(HĐ - HE) Nam chính là lộc yêu
(HĐ - HE) Bàn tay nguyền rủa: Nam chính là sinh vật không biết tên

[Hiện đại - Võng du] Kỵ sĩ hoang tưởng dạ - Vivibear (hoàn)
[Xuyên không] Sủng thê, manh y tài nữ - Thích Hề (hợp tác) (hoàn)

nếu có thiếu sót mong chỉ giáo và bỏ qua cho :">


Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: Heo kute, Hải Như, LinMin, Meo meo hồ tiên, Vân Hy, anamini564, dhkh, dieplinhsw, giap382014, kotranhvoidoi, lyquanhuyen, syrachen, tututututu
 [ 814 bài ] 
           
 



Thành viên đang xem chuyên mục này: Google [Bot], Le Thanh, Lương Huyền, Mỳ_SiuKay, phuongktqdk48, Tieubonbon, tinh thanh, yentruong24212 và 188 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Google [Bot]

Bây giờ là CN T12 04, 2022 1:04 pm

Lần truy cập trước: CN T12 04, 2022 1:04 pm


Thoát [ Google [Bot] ]


Đề tài nổi bật 
[Xuyên không - Huyền huyễn] Triệu hoán sư khuynh thành - Vô Ý Bảo Bảo

1 ... 179, 180, 181

2 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

3 • [Xuyên không - Điền văn] Nông kiều có phúc - Tịch Mịch Thanh Tuyền

1 ... 187, 188, 189

4 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 270, 271, 272

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cùng trời với thú - Vụ Thỉ Dực

1 ... 153, 154, 155

7 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

8 • [Xuyên không - Không gian] Vợ quân nhân đừng xằng bậy - Niên Tiểu Hoa (đang beta)

1 ... 150, 151, 152

9 • [Xuyên Không] Xuyên đến mạt thế bảo vệ anh - Tây Đại Tần

1 ... 62, 63, 64

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không - Trọng sinh] Nhất phẩm quý thê

1 ... 51, 52, 53

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

13 • Cuộc thi Miss List truyện sắc hoàn diendanlequydon năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

14 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

[Hiện đại] Hào môn tranh đấu I Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh

1 ... 485, 486, 487

16 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 143, 144, 145

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 148, 149, 150

20 • [Hiện đại] Ảnh hậu làm quân tẩu - Đông Nhật Nãi Trà

1 ... 73, 74, 75



Thành viên nổi bật 
ChieuNinh
ChieuNinh
Libra moon
Libra moon
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
Mèo tự kỉ
Mèo tự kỉ

Khách

Khách

Sùng Khánh Dương: Vẫn nhớ cái thời mà chỗ này đông đúc thật. :(
Sùng Khánh Dương: Lô mn. :(
Lục Bình: Một thời để nhớ.... :)
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 421 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 439 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 306 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 275 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 378 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 247 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 339 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 552 điểm để mua Ngọc tím trái tim
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 393 điểm để mua Ngọc trai đen 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 317 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 519 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 429 điểm để mua Đá garnet
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 293 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 414 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 667 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 586 điểm để mua Đá hoa xanh
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 715 điểm để mua Ngọc xanh 2
Thu Hằng 177: Ad ơi. Cho mình hỏi s mấy bữa nay các file đọc đều bị lỗi thế. K có truyện nào nghe đc cả��
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Cw.Karen: Ad ơi, cho mình hỏi là sao từ hôm qua đến giờ các file đọc đều bị báo lỗi, không nghe đọc được truyện nào luôn vậy ạ?
Huyền_Namida: @cencibe nhắn tin với Mod hoặc Admin nhờ xóa nhé bạn.
cencibe: Làm sao để xóa bài viết đã từng viết được vậy
cencibe: Trời ơi đọc lại truyện trước kia viết chỉ muốn độn quần
Trieudung: mọi người ơi có biết tên truyện này giúp mình với:

Nam chính được đứa trẻ ma là con tương lai đến tìm để cứu nữ chính. nếu không cứu được thì đứa bé này sẽ không được ra đời... Kết truyện  là nữ chính sinh ra đứa bé này. Điểm dễ nhớ là đứa bé sinh ra mà không mất đi ký ức lúc trước đến tìm cha nó.
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 564 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 417 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 620 điểm để mua Ngọc xanh 7

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.