List truyện sắc hoàn diendanlequydon



 [ 3 bài ] 

Mỗi giây mỗi phút- Pickle Không Chua

 
Có bài mới T2 T01 23, 2023 5:32 am
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: T2 T08 17, 2015 7:33 am
Tuổi: -1 Chưa rõ
Bài viết: 175
Được thanks: 103 lần
Điểm: 13.3
Có bài mới [Hiện Đại] Mỗi giây mỗi phút- Pickle Không Chua - Điểm: 10
Mỗi Giây Mỗi Phút

Pickle Không Chua

Tiến độ: đang ra

Thể Loại: tả thực, tự truyện, buồn vui lẫn lộn, +18,....


Tự biên tự diễn: Chào mọi người, tôi hiện tại là sinh viên năm cuối, chỉ còn vài tháng nữa là tốt nghiệp. Vốn tôi đã muốn viết một quyển tự truyện dài tập kể về thời sinh viên của mình, nhưng hể cứ gõ máy được một chương thì lại dừng, mỗi chương lại nằm ở một xó xỉnh mà tôi cũng chẳng nhớ. Nhưng tôi biết một điều, tôi rất muốn viết nó ra, muốn chia sẻ, muốn có người đọc về cuộc sống bất thường hằng ngày của mình. Hiện tại là mười giờ tối, sắp qua mười một giờ, cách nữa tiếng, tôi lại nghĩ ra cái tựa truyện, lại thấy đúng lắm.
Qủa thực là từng giây từng phút, trong bốn năm qua, cũng là quảng thời gian mà tôi phải luôn nhắc nhở mình cùng ý thức được rằng mình phải trân trọng quảng thời gian chỉ duy nhất một lần trong đời này, và tôi đã làm điều đó, và cũng nhận ra khá nhiều đạo lý
- Khi khoảnh khắc tuyệt vời nhất qua đi, đó chính là tiếc nuối, day dứt, nhưng phải chấp nhận.
- Có rất nhiều thứ bản thân cho dù tốt hơn, cũng sẽ mãi không đủ tốt, phải biết chấp nhận.
- Khích lệ bản thân, cách nhìn khách quan sẽ giúp cuộc sống đỡ u ám
- Cơ hội luôn ở quanh, nên thử, thử rồi thấy không hợp thì từ bỏ, hoặc tiến tới
- Quan hệ xã hội là rất cần thiết, chỉ khi nó thật sự cần thiết.
- .....
- BS. BS. BS (Ai không hiểu thì gg dịch chứ em không dám đâu)
Còn nhiều nữa, mà từ từ tôi update, nói chung là sẽ có chuyện liên quan tới mấy câu trên, chuyện không buồn đâu, cũng không phải kiểu phương pháp sống tốt, sống thọ gì đâu. Mà khoang hãy rời đi, hứa bằng danh dự, cái truyện này nó không như bạn nghĩ đâu. Thề luôn! Nó hổng có bình thường đâu. Tôi thấy vậy á.


_________________
Năm cuối rồi, muốn chơi thì cũng phải chơi cho có nề nếp. Ây da


Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới T2 T01 23, 2023 5:42 am
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: T2 T08 17, 2015 7:33 am
Tuổi: -1 Chưa rõ
Bài viết: 175
Được thanks: 103 lần
Điểm: 13.3
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Mỗi giây mỗi phút- Pickle Không Chua - Điểm: 29
Chương giới thiệu

Năm nay yên ắng đến lạ, cho tới ngày hôm nay (cuồi cùng rồi cũng có ngày này). Trong email của tôi nhận được thư khẩn với nội dung toàn là chử đỏ in đậm, viết hoa và gạch đuýt với nội dung là đòi lại vật sở hữu. Tụi nhỏ năm nhất đã chôm thành công cây búa quyền lực của đầu đảng thuộc nhóm “chấp pháp” năm nhất bọn tôi. Chúng đã nghe theo lệnh của ai đó mà quyết định bạo loạn sớm hơn dự kiến trước hẳn một tháng. Tụi nó giấu đi bảo bối tử thần, không hề sợ hãi mà bị tước đi quyền lợi vốn đã chẳng có mấy của bọn nó và cơn thịnh nộ sắp đến. Nhưng thay vào việc nên sỡ hãi, co rúm của đám chuột nhỏ, tụi nó bắt đầu chuyền tay nhau mà chạm qua cây búa đại diện cho sức mạnh của sự bạo lực của đảng cầm quyền phái cơ bắp. Tụi tôi thì vui ra mặt, còn tụi năm hai năm ba thì hào hứng đi hóng chuyện, phải biết rằng mấy chuyện kích thích mỗi năm lại một ít dần, nên hiện tại có biến thì toàn trường đều xách gấu áo chạy đi hóng. Từ trong phòng thông qua cửa chính, tôi thấy liên tục mấy bóng đen vụt vụt, thế là tôi cũng thế, khoát lên cái áo tắm vừa dài, vừa dầy màu đen truyền thống, chạy ra hóng chuyện cùng mấy nhỏ cùng phòng. Và như thường lệ thì, đợi tới bạn ra, thì hết mẹ nó chuyện mà hóng. Ngu ngơ bước ra, ngu ngơ trở về. Nghe người ta trò chuyện mà đoán thôi, tôi lười hỏi, nhưng khi trở về khu của mình, tôi nhìn quanh, nhịn không được mà mỉm cười, mặc cho trời lạnh lạnh đến thân già ba lớp áo vẫn phải run lên, tôi vẫn muốn xem. Bốn tầng lầu, ba khu ở thông với nhau bằng một lối đi duy nhất hiện tại đâu đâu cũng là chúng tôi, qua lại không ngớt, cười nói, náo nhiệt vô cùng. Hiếm lắm nha.
Dù sao cũng là chương một, tôi sẽ giới thiệu sơ qua vậy, đoạn trên xem như mở đầu đơn giản. Bạn thấy hứng thú hem, hé hé.
Trường tôi là trường quân đội, cho nên chỗ mà tôi ở trông chả khác gì cái nhà tù, bên ngoài thì trông cũng tạm ổn, đến đêm thì lên đèn trong cũng đẹp, vào trong rồi thì hỡi ơi. Lan can bằng ống nước kim loại, dùng nhẫn sắt hay vàng gõ vào thì nghe leng keng vui tai phải biết. Toàn bộ còn lại thì là xi măng chả thèm sơn màu, tường thì trắng ngà, chả trơn lán gì cho cam, ngước lên thì là ống nước, ống hơi, đè báo cháy. Cửa phòng thì màu nâu, gần một nữa được ốp kính để tiện nhìn vào xem có làm chuyện phạm pháp hay không. Ba khu vực khép kính nối tiếp nhau bằng một đường thông. Hai khu vực 1 (cũ nhất) và 3 (mới nhất) thì hình vòng có hai cổng ra vào, và khu ở giữa lại như một chiếc hộp chữ nhật với độc một cổng ra vào. Tổng cộng bốn tầng lầu, riêng khu 3 thì có khu đến năm tầng, mỗi năm của sinh viên, cũng tựa như một tầng. Năm tư mới vào thì sống ở tầng cao chót vót, hửi khí trời, tích tụ khí đất mỗi ngày. Rồi thì năm ba thì xuống tầng kế, tự nhiên sẽ có cảm giác bầu trời bị che mất. Đến năm hai thì lại xuống một tầng nữa, cảm giác như mình lùn hẳn đi, và rồi tôi của bây giờ, năm nhất, lười lao động, hiếm khi leo cầu thang, mỗi lần nhìn lên thì như bị gãy cỗ, mà mỗi lần lên đến tầng bốn, lại cảm giác như mình đột phá không gian.
Trong phòng thì có tủ treo đồ, vài ba hộc tủ, ba thùng giấy, bàn học, ghế ngồi, cái giường có thế bằng gỗ nặng trịch có thể gấp chân, hoặc xách đi lòng vòng, một tấm niệm mong mỏng, day dầy, một cái bồn rữa mặt, và một tấm gương, vài kệ súng, vài kệ chứa bàn chải đánh răng, và hết rồi. Mỗi khu, mỗi một tầng lầu được bố trí một nhà tắm cùng vệ sinh chung (nam riêng, nữ riêng nha mấy ba mấy má). Trước khu ở của em là một con đường nơi tụi em tập trung chào cờ mỗi ngày, ngày hai cử, hoặc là để học sinh diễu hành trừ điểm phạt, rồi tới nguyên một cái sân cỏ bự chà bá, nơi tụi năm tư hay được hành xác, hoặc là có mấy đứa rảnh thì ra chơi, hoặc là tập thể work out, nhưng thường nhất là được trưng dụng bởi năm nhất và năm hai để làm đường tắt đến trường hoặc là...diễu hành chẳng hạn. Bên trái, cách khu 1 vài bước chân là những tòa nhà để học của tụi em, nằm sát sát cạnh nhau. Độ dài của toàn nhà đầu tiên và cuối cùng là mười phút đi bộ, băng cầu, vượt hầm, leo cầu thang. Em biết rằng nhiều người sẽ bảo mười phút thì nhằm gì, em hiểu mà, nhưng mà mười phút là thời gian nghĩ giữa tiết, nên em chỉ có thể nói vậy thôi, chứ bao xa thì em bó tay. Chứ nội từ phòng em đi ra cái tòa nhà em học là năm phút đi bộ kiểu vắt giò lên cổ. Thề với lòng, đã mặt đồng phục, thì [bad word] chạy, cho dù trễ học.
Về cấu trúc xã hội trong trường, năm tư, tụi mới vào, nằm ở đáy của xã hội, là giai cấp được năm trên đem ra mua vui, được xài, được huấn luyện, được nếm mùi đau khổ của những người đã trải qua trước tụi nó. Nói chung, tụi nó được gọi là chuột nhắt cho đến khi huấn luyện kết thúc, thì tụi nhỏ mới được mọi người chập nhận. Mà người đưa ra huấn luyện cho tụi nhỏ lại chính là năm nhất bọn em đồng thời cũng là mentor/ người chỉ dẫn của tụi nhỏ, cũng là đám người đứng đầu chủi thức ăn, nắm trong tay mọi quyền hành. Tụi năm ba là mấy đứa nhỏ mất đi người hướng dẫn mà ai cũng kì thị. Năm hai là bạn thân cấp dưới của năm nhất bởi giữa hai năm có một mối liên hệ gần hơn (về sau sẽ đề cập). Trường em là hệ thống học sinh tự trị được lão làng giám sát, thằng nào nằm trên, thằng đó mang sức mạnh tuyệt đối dù nhiều lúc vô lý vl. Mỗi năm đều có hệ thống học sinh đại diện, nhưng làm việc theo chuỗi thức ăn như đã đề cập và chức vụ đều được gọi bằng quân hàm. Và xin hân hạnh giới thiệu, em, private còn được google dịch gọi là binh nhì, hàng phèn năm nhất nhưng là backbone/ đốt sống của hệ thống, dù mang danh binh nhì, nhưng chả ai dám sai bảo gì, chỉ đơn giản là lười tham gia hoạt động lãnh đạo. Đồng đội heo của em nắm chức cao là đủ thơm lây rồi, hí hí. Ngoài ra, em còn là EMT (emergency medical technician) gọi là sơ cứu khẩn cấp đi, lười gg dịch lắm, cho nên cũng em như là có chức có vụ vậy.  
Trường em nam nhiều nữ ít, vốn chỉ toàn nam cho tới khi bị liên ban ép nhận học sinh nữ, ngoài ra trường em còn rất tiện, ăn uống không lo, được cái đồ ăn tệ. Quần áo, giặc là không cần nghĩ, tại vì chỉ mặc đồng phục, nhưng vớ thì đôi khi chỉ còn một chiếc, quần nhỏ, áo nhỏ thì đôi khi tự đổi màu. Xăng xe cũng chẳng cần bận tâm, tại em di chuyển chủ yếu bằng sức mình và niềm tin. Điện nước thì không lo tại hè không có máy lạnh, đông thì trường nhớ mới bật hệ thống sưởi. Nước thì tắm chán mới thôi, còn nước nóng còn tùy khu ở. Wifi thì chập chờn, thích hư thì hư, thích bị phá thì có đứa phá, mỗi lần muốn kết nối cái mới là thử vận may, mỗi sáu tháng phải reset password nhưng chả bao giờ nhớ nổi mấy câu hỏi tự mình chọn. Sống vô tư vô nghĩ, chỉ cần lo học, lo work out, lo mấy thứ ròng rắn lên mây. Trường em đại khái thế, tuyệt vời.
Tôi nhớ gì kể đó.
P/S: Tôi vừa đi tói lẹt về “toilet”, hỏa tiễn bùng nổ. Lúc đi ra, tôi nhìn xuống, cảm thấy đời đẹp hẳn ra. Chân tôi mang vớ trắng, một bên là dép lào đen quay hồng, viền cũng hồng, còn bên còn lại là đôi dép châm cứu.
  
Quảng cáo: Chương một: Ngày đầu tiên đi học và 9 ngày sau đó.


_________________
Năm cuối rồi, muốn chơi thì cũng phải chơi cho có nề nếp. Ây da


Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới CN T01 29, 2023 2:18 am
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: T2 T08 17, 2015 7:33 am
Tuổi: -1 Chưa rõ
Bài viết: 175
Được thanks: 103 lần
Điểm: 13.3
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Mỗi giây mỗi phút- Pickle Không Chua - Điểm: 47
Chương 1: Ngày đầu tiên đi học và 9 ngày kế


Ngày đầu tiên đi học, ba dắt em đến trường, em vừa đi vừa ngơ. Trời hôm ấy nóng kinh dị, thật ra thì không đến mức ấy, nhưng mấy năm kế tiếp thì quả thực là nóng hãi hùng. Chỗ tôi ở thì có đầy đủ bốn mùa, xuân hoa nở, nhưng lạnh không khác gì đông, hè thì nóng, nóng đến bóc khỏi, thu thì gió lớn, lá vàng, thổi bay cả người và đông thì lạnh, lạnh bm, mà còn theo kiểu, mỗi năm thêm một lạnh ấy. Người ta tiếp đón niềm nở lắm ấy, như là bạn lâu năm không gặp. Nhưng tất cả chỉ là giả dối mà thôi, đến tôi về sau còn vậy mà, kiểu như là nụ cười thương cảm trước khi thấy người sắp gặp nạn ấy. Mỗi người chỉ được mang theo số lượng đồ vật đúng như quy định, rồi thì được đưa lên phòng cất đồ, rồi thì lại phải trở xuống lấy thêm đồng phục. Sau đó mấy đứa mặt ngơ như bọn tôi tụ tập lại ở sảnh chính sau khi đã qua đủ mấy loại tư vấn kèm với lấy lớp. Tôi còn nhớ như in, ngày đó có bốn người sau khi nói chuyện với tôi, họ chỉ mỉm cười, và nói:”Don’t quit”. Tôi thì kiểu nghĩ, bộ ghê lắm sao mà sợ người ta chuồn, nhưng mà thật sự thì chỉ đơn giản với ba từ “đừng bỏ cuộc”, nó lại mang nhiều hàm ý hơn khi đã, và đang trải qua, thậm chị cho đến bây giờ, đến cả tôi cũng phải dùng từ đó để nói với người khác.
Tôi năm đó, hình như là năm thứ hai, hai thứ ba tôi qua Mỹ, tôi chỉ học ở High School (Cấp ba) một năm rưỡi, rồi thì tốt nghiệp, sao đó thì cào College (Cao đẳng) một năm, rồi mới chuyển thẳng vào đại học quân đội hiện tại. Lúc đó người ta nói cái gì, tôi chả hiểu đâu. Vốn từ mới thì đâu phải cứ nói là hiểu, cho đến một hai năm sau, cứ mỗi năm, hoặc là trực tiếp hoặc là gián tiếp xem “matriculation ceremony”, tôi đoán là lễ kết nạp đi, thì tôi mới nhận ra họ nói gì. Xúc động vc. Mỗi người chúng tôi mặt đồ thể thao, áo xám, quần ngắn qua gối màu đen như nhau, trước ngực có một bản tên, được gọi là “idiot tag”, nếu lỡ tôi có lạc, họ biết tôi là ai, ở phòng nào, thuộc “company” nào để còn trả hàng về. Trước khi lễ bắt đầu, thì tôi có tình cờ gặp Bình em. Lúc đó nhìn nó ngu lắm, mà giờ vẫn vậy thôi. Tôi chỉ đơn giản chào hỏi rồi cũng cho qua, ai ngờ đâu, bốn năm rồi, ăn có chia nhau, hoạn nạn tự gánh. Trở lại đó thì mỗi khi “company commander”, gọi là…người chỉ huy của đoàn đi gọi tên đoàn năm tư của họ, thì mấy đứa có chữ cái tương tự, từ A tới I sẽ chạy xuống mà xếp thành hàng. Sau khi đã tập hợp đầy đủ các mầm non tương lai, kèn trống bắt đầu khua lên, lần đầu rồng rắn nối nhau diễu hành về chỗ ở. (Lưu ý, phụ huynh bị cấm cửa từ ngoài chỗ ở). Đến gần chỗ ở thì nghe một loạt tiếng hô, tiếng la, còn có tiếng “linh đinh”, hai bên đường đi là các bậc phụ huynh, trưởng lão quay phim. Lúc đến khu hai, sẽ có ai đó sẽ la hét đến bạn, kêu bạn chạy, bạn còn ngơ, nhưng bạn thấy người ta chạy, bạn cũng chạy.
Xiết thú trong vườn thú bắt đầu, và chúng tôi, đích thị mà mấy con thú. Tôi, bằng một cách kì diệu nào đó, đứng ở giữa “formation of the platoon”, kiểu như là bốn dãi hàng ngang bao gồm bốn mươi tám đứa, tôi ở trung tâm. Tôi nhìn quanh, năm đó, có nhiều người lắm, che phủ cả bốn tầng lâu, tiếng hô, tiếng giậm chân, tiếng “leng keng”, bầu trời xanh mướt, mọi tiếng ồn lộn xộn, nhưng choáng ngợp, và rồi bỗng nhiên một tiếng trống lớn vang lên, mọi người đều yên lặng, tiếng “leng keng” cùng tiếng giậm chân theo nhịp trống. Hai dãy người trong bộ đồng phục xám, quần trắng, giày đen bước ra theo nhịp trống chậm. đến khi họ dừng lại, bước đều nhịp tại chỗ, rồi lại bất chợt dừng, xoay người đối diện với nhóm người bọn tôi. Ở lầu hai, có một người đại diện cho toàn trường, hắn hét lớn, gào ghê lắm nhưng tôi cũng chịu, chả hiểu, nhưng đến khi người đó dừng, người xung quanh tựa như cũng hiểu và toàn trường (Người biết chuyện gì sẽ xảy ra, trừ bọn new bie chúng tôi) cùng đồng thanh “We will teach, and you will learn!”. Sau đó, mọi tiếng ồn lại một lần nữa vang lên, đám người bận đồng phục sẽ tách nhau ra, ùa vào đám người bọn tôi và bắt đầu “tổng xỉ vả” vào thẳng mặt, gọi là hình thức bắt đầu của “Break down your mental and physical, and then, we build it up”, sụp đổ từ tinh thần, đến thể chất và sau đó thì xây lại từ đầu, tốt hơn, mạnh mẽ hơn. Cuộc xỉ vả chỉ từng vài phút thì chấm dứt, họ trở lại vị trí, và lần này khi họ đưa chúng tôi đi đến khu chúng tôi ở thì cũng là lúc chúng tôi bắt đầu huấn luyện.
Không đề cập đến việc không sử dụng điện thoại hay máy tính, chuyện chính là bạn không được xài đồng hồ. Ai mà không biết giá trị của thời gian, đến lúc không có đồng hồ, cảm giác khủng bố vô cùng. Chín ngày đầu tiên của tuần lễ địa ngục chính là bao gồm bị xoay mòng mòng, chạy tới chạy lui liên tục, lên đồi xuống dốc, học thêm thứ mới, nam thì bị cạo sạch tóc, nữ thì tóc chỉ tới vai. Chắc mọi người ai cũng đi quân sự nên tôi không đi vào chi tiết nhiều, nhưng nói chung là không biết khi nào thì dừng, ngày dài vô tận, không có điểm dừng. Thời gian tắm buổi tối là sau bữa ăn….hoặc đôi khi là ăn rồi tập rồi mới tắm trong vòng hai phút, sẽ có người đập cửa, hét lớn để đuổi người ra cho nhanh, rồi lại trở về chỗ ở, ngồi bệt xuống đất, tháo giày và vớ, xòe tay chờ phát từ trên xuống một trái chuối và một “ protein bar” (ghét thứ này cực kì), sẽ có người kiểm tra chân và hỏi còn sống không, rồi là giảng giải về vài thứ linh tinh, sau đó chúng tôi được trả về phòng mà ngủ. Ngày đầu làm quen thì khỏi nói, nhưng tôi còn nhớ như in, Tippie nó nói:”Guys, we should stay awake all night and just talk”, kiểu như chơi nguyên đêm đi, ngủ chi. Tôi ngu mới nghe theo nó, mệt bỏ mẹ.
Sáng năm giờ,”Rat, wake up”. Đài phát thanh trong trường vặn max loa, giọng nam trầm hô khẩu lệnh thần thánh, ngay sau đó là tiếng quát tháo, tiếng đạp cửa và ánh sáng trắng của đèn phòng được bật lên và ngày mới lại bắt đầu. Phải lăn tắm nệm mỏng, quấn lại như bánh cuốn, chất qua một bên, rồi lại đến giường gỗ, rồi lại đến đồng phục, nghe thì lâu mà làm phải nhanh, rồi lại lạch bạch chạy ra ngoài điểm danh rồi lại đi ăn, bắt đầu vòng lặp nhưng được cái khác nội dung, hình thức thì giống đó. Tới ngày thứ hai và những ngày sau đó, con mắm Tippie nó chơi đá bóng, cho nên nó phải dậy sớm hơn ai hết, nhưng cách nó dậy sớm thì….Mỗi sáng, sẽ có người cầm đèn pin rọi thẳng mặt tôi mà gọi tên “Tippie”, rồi tới mấy đứa khác cho tới khi kiếm ra đúng người mới thôi. Cũng chả trách được, họ làm sao biết tụi tôi ngủ ở cái xó nào trong phòng, nhưng tôi vẫn cay con Tippie vụ đó lắm. Mọi người đừng tưởng nhìn tôi trâu bò lực lưỡng, tôi yếu nhớt à, so với tụi ở đây, tôi chậm như rùa bò. Hầu như làm gì tôi cũng tuột lại phía sau, chỉ được cái cứ cắm đầu làm tiếp, xong mới thôi. Ngày thứ năm, hay thứ tư gì đó, chúng tôi chơi trò leo núi. Con thề là từ đó giờ chưa leo núi một lần á. Lúc đầu tống nhau lên xe school bus màu vàng tưởng là đi field trip, ai ngờ đâu, rừng sâu hun hút, núi cao chời vợi, leo đến độ mà mở miệng thở chảy tổ yến, không biết mình là ai, đang ở đâu. Anh đẹp trai nhìn tôi hỏi,”Cảnh đẹp không?” kiểu nhìn thành quả lao động kìa. Trước mặt tôi mở ra hình ảnh xanh miết của cỏ cây, xung quanh còn thấy núi,”No”. Nghĩ sao vậy ba, thà là trả tiền vé máy bay, vừa ngồi máy lạnh, vừa có đồ ăn, cảnh còn đẹp hơn vậy nhiều lắm á. Kiểu người trần tục như tôi, hưởng thụ ở đỉnh núi này, không hạp, không khỏe.
Đến ngày thứ bảy, tôi lại gặp Bình em. Bữa đó đang xếp hàng trên khu ở, mặt đối mặt nhau… cũng cách xa nhau một khoảng lớn, tôi nhìn đứa đối diện mình, nhìn một lần thì thôi, nhìn lần hai thì thấy sai sai:”Uả, tên này tên Việt Nam mà”, thì ra là thằng Bình em, bằng một cách thần thánh nào đó, hai đứa Việt Nam vào chung đoàn, còn có thêm hai đứa người Đài tiếng anh bẻ đôi cũng chả biết cũng vào chung một khu, vậy là từ hôm đó, tôi khám phá ra Bình em. Tôi không nhớ là ngày thứ 8 hay thứ 9 gì đó, chúng tôi có “Rat Crucible”, theo tôi thì gọi là liên hoàn chưởng đi. Nó là kiểu sự kiện thể lực diễn ra liên tục suốt từ sáng tới chiều, gồm 8 hay 9 chặn diễn ra ở khu tập huấn sau trường, cái trò chó gì nó cũng có cả. Tôi nhớ rõ nhưng lười kể, nhưng chủ yếu là tình đồng đội. Lúc chúng tôi đến chặn bơi, tầm hơn 2km thì tôi đâu có biết bơi, mới học nổi trước khi vô trường luôn đó. Rồi thì mặt áo giáp lên mà quất thôi, kế bên có đứa từng là cứu hộ mà tôi cứ kêu nó tránh ra, mát thấy mồ, có khúc tôi cho nó kéo, sướng. Nhưng mà lúc lên đến bờ thì có một đứa con gái khác, nó vượt qua tôi, nhưng lại dừng lại trông chốc lát, sau đó quay lại, nhìn tôi mà nói:”You are the strongest woman among us that I ever seen”, sau đó thì nó chạy thẳng lên trên còn tôi thì vốn đã cảm thấy bình thường cho đến khi nghe được câu đó, lòng tự nhiên nặng  trịch, muốn khóc vô cùng. Con bé đó tên là Brennan Kayle… xin lỗi, nếu viết sai tên nhé Brennan. Sau hai mục huấn luyện kế hoàn thành, mục tiếp theo thì chúng tôi phải đi khá xa, nhưng bởi vì tôi đi chậm nên họ để tôi lên đầu, và “set the pace”, kiểu như là nhanh chậm của đoàn là do tôi định đoạt, tôi lúc đó thấy tội lỗi ghê nơi. Chạy được một lúc trong bộ quân phục cùng đôi giày boots nặng trịch thấm nước thì tôi bật khóc thật sự thì ngay lập tức được kéo sang một bên. Lúc này thì cho dù người chỉ dẫn kèm huấn luyện có thô thiển trước đó là bao, người khác cũng phải hết sức dịu dàng mà trấn ăn người khác. Tôi thì cứ lập đi lập lại:”Why you all so nice to me”, quả thực là vậy.
Học sinh năm trên của trường, tự mình đăng kí vị trí huấn luyện mà mình muốn, tùy theo số năm mà chức vị càng đa dang, nhưng là họ tự nguyện. Họ từng ở vị trí như tôi, sau đó lại một lần nữa vừa như tôi, vừa phải học cách để huấn luyện bọn tôi trong hai tuần lễ trước khi chúng tôi đến trường. Họ dạy, cố dạy, cố giúp đỡ theo một cách thô thiển nhất, nhưng bởi vì hiểu, thấy được, cảm nhận được nên tôi mới khóc, khóc vì đủ lý do từ trên trời tới dưới đất cho tới khi cái vị chỉ huy đoàn, người có cơ thể đẹp bá cháy bò chét chó, cơ bắp rõ ràng, tóc vàng mắt xanh, đẹp trai lai lán nhìn vào mắt tôi, và nói:”There is something on your face, hold on” (có gì dính trên mặt mày kìa). Tôi thì ngồi ngu, còn hắn thì dùng ngón tay cái với sức nóng ấm ấy, chạm nhẹ vào mặt tôi, chỗ gần khóe mắt, lấy ra miếng đen đen gì đó mà tôi còn chả biết là gì. OK, khỏe rồi đó. Bình tĩnh xong thì được “hộ tống” tới ải mà đoàn đang ở đó. Bà nội mẹ, lại từ từ dốc đứng chạy lên, rồi lại chạy xuống kèm theo khiêng đồ, ải đó, có lúc tôi biết tim tôi ngừng đập, miệng cố mà đớp hơi. Rồi ải tiếp theo, là lại lên xuống dốc, dốc này còn ác hơn, lúc chạy xuống mà cứ như bay, bữa đó quên cắt ngắn ngón chân, móng chân cái cứ đập vào mũi giày, rồi thì từ bữa đó tới ba tháng kế, tôi mất hai móng chân cái. TỞM, giờ móng chân tôi vẫn y vậy, đẹp, nhưng nhỏ hơn hồi đó chút.
Có một đêm nào đó, mà tôi chả nhớ, từng người chúng tôi được triệu hồi vào phòng đèn đỏ đặt biệt, để nhận cuốn kinh thánh, mỏng, nhỏ, nhẹ, nhưng ngon đứa nào làm mất hay không thuộc thì hình phạt kiểu gì cũng có. Rồi tới đêm cuối, hay trước cuối, cái đêm đèn đỏ, nơi chúng tôi như ngày đầu được triệu  tập, dưới chân, xung quanh đều là light stick màu đỏ, vẫn là tiếng hô, tiếng im lặng, một thanh niên gào thét cùng cây búa trong tay. Vâng, cái cây búa tôi nêu ở phần đầu tiên ấy, và từ giây phút đó cho tới sáu tháng tiếp, thời gian tập huấn của chúng tôi bắt đầu. Chúng tôi phải đi ở một tư thế cố định và xấu xí vô cùng, chỉ cho phép đi trên một phía của phần đường và duy nhất một đường thẳng nối liền từ chỗ ở ra đến chỗ ăn, rồi đến chỗ học.
Thế thôi, chi tiết hơn thì…trong đầu của tôi là đủ rồi, tôi sợ quên tại thật sự là nhiều quá, nên viết ra ý chính. Giọng văn của tôi ở đây sẽ càng ngày càng thôi, xin lỗi trước, nhưng mà, không sửa đâu hén.

Mục chuyện vặt: Con bạn cùng phòng tôi trở về, nó nhìn tôi và hỏi,"You có biết ai có sữa không?"
tôi nhìn nó, hất mặt;"You á"
Nó bụm ngực,"No, I muốn bữa bò ấy"
Tôi lại đáp,"I có sữa dâu bột nếu you muốn pha"
Nó ưỡn ẹo,"I muốn sữa trắng từ bò ấy"

Chương hai: Góc nhìn khác của sở thú

_________________
Năm cuối rồi, muốn chơi thì cũng phải chơi cho có nề nếp. Ây da


Xem thông tin cá nhân
 [ 3 bài ] 
           
 



Thành viên đang xem chuyên mục này: Google [Bot] và 45 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Google [Bot]

Bây giờ là T3 T02 07, 2023 2:23 pm

Lần truy cập trước: T3 T02 07, 2023 2:23 pm


Thoát [ Google [Bot] ]


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 27, 28, 29

[Xuyên không - Huyền huyễn] Triệu hoán sư khuynh thành - Vô Ý Bảo Bảo

1 ... 179, 180, 181

3 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 121, 122, 123

[Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự của tiểu nương tử - Vân Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 270, 271, 272

[Hiện đại] Hào môn tranh đấu I Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh

1 ... 485, 486, 487

8 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cùng trời với thú - Vụ Thỉ Dực

1 ... 171, 172, 173

9 • [Xuyên không - Điền văn] Nông kiều có phúc - Tịch Mịch Thanh Tuyền

1 ... 187, 188, 189

10 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 148, 149, 150

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 160, 161, 162

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại] Ảnh hậu làm quân tẩu - Đông Nhật Nãi Trà

1 ... 73, 74, 75

17 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

18 • Cuộc thi Miss List truyện sắc hoàn diendanlequydon năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 88, 89, 90

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 76, 77, 78



Thành viên nổi bật 
ChieuNinh
ChieuNinh
lanh02012003
lanh02012003
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
JerryNgọcNhi
JerryNgọcNhi
Ryh
Ryh

Khách

Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Thiên Kết vừa đặt giá 200 điểm để mua Hướng dương
Thanhngoc08112404: Cho mình hỏi sao để coi được truyện sắc hoàn mọi người ơi
glacialboy_234: lâu lắm rồi mới quay lại mái nhà xưa, nay huynh đệ tỷ muội, phu nhân đã không còn, đúng là cảnh còn người mất mà....
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 297 điểm để mua Hồng ngọc 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 431 điểm để mua Ngọc tím
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 418 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 515 điểm để mua Ngọc xanh biển
Alicia Lancer: không đc đổi tên à mn :(((
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 201 điểm để mua Nơ bông hồng
dương xỉ: Ayda lâu lắm mới login
đêmcôđơn: HN+CT, bạn bấm vào dòng 'cách đăng truyện, chống copy...' đầu trang để tìm hiểu chi tiết hơn nha >-<
đêmcôđơn: toàn bộ Box sắc đều bị khóa rồi nha Liên xinh đẹp
đêmcôđơn: toàn bộ Box sắc đều bị khóa rồi nha Liên xinh đẹp
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Navbits Start
Lien xinh đẹp: Mình đăng ký vào rồi nhưng sao vẫn không xem được mục truyện ngôn tình sắc hoàn nhỉ mọi người
HN+CT: Làm sao để đăng bài ạ?
HN+CT: =))
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 200 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu say ngủ 1
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 201 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 658 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 538 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 232 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 675 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 200 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 201 điểm để mua Mèo trắng ngủ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.