List truyện sắc hoàn diendanlequydon



 [ 150 bài ] 

Ta có mỹ nhan thịnh thế - Giang Sơn Vi Vũ

 
Có bài mới T2 T03 14, 2022 3:27 am
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: T3 T08 21, 2018 2:04 pm
Bài viết: 179
Được thanks: 920 lần
Điểm: 46.82
Có bài mới Re: [Xuyên không - Xuyên nhanh] Ta có mỹ nhan thịnh thế - Giang Sơn Vi Vũ - Điểm: 71
Phần 9: Ngoại truyện phát đường

Chương 91: Chi Ngộ Phật (2)

Editor: Drinna + Cà ri
Beta: Cà ri

Qua được non nửa tháng, Lão Cổ Đổng đi theo A Yên, đổi một đỉnh núi xa hoa khác ở tạm.

Mà lần này đổi, lại trực tiếp đổi đến Thiên cung của Tiên Minh Giới.

Đông Cung của hòa thượng ở là một tiểu viện thanh tịnh mà đẹp đẽ, ra lệnh nghiêm cấm bất kì ai xâm phạm, để cho kí chủ ở lại, Lão Cổ Đổng nghe nói có thể ở Tiên giới tu hành, vốn rất cao hứng, nhưng vừa tiến vào nội viện, tâm tình liền có chút phức tạp, ánh mắt nhìn về tăng nhân mặc áo trắng kia mang theo thương xót vô cùng.

Thật đáng thương.

Trong sân giăng đèn kết hoa, treo thêm vài cái lồng đèn đỏ, trên cửa sổ còn dán đầy những chữ song hỉ màu đỏ to đùng.

Đập thằng vào mắt, toàn bộ là một màu đỏ, đặc biệt là bên trong phòng ngủ, chăn gấm thêu Bách tử ngàn tôn đồ (nhiều con cháu), đệm trải giường thêu một đôi uyên ương ân ái.

Giống như phòng tân hôn của quyến lữ chốn nhân gian.

Hòa thượng nói với phụ hoàng mẫu hậu của hắn, hắn ở bên ngoài đã thú thê tử, người cũng đã mang theo trở về, thế nhưng lại không cho ai gặp, chỉ được một mình hắn nhìn thôi.

Lời vừa dứt, bầu không khí trở nên vô cùng ngượng ngùng.

Đế Quân cùng Tiên Hậu không ngừng truy vấn, muốn hắn nói ra lai lịch "thê tử".

Hòa thượng một câu cũng không muốn nói.

Cho tới khi mẫu hậu hắn vô cùng bất đắc dĩ, ngay cả câu này cũng bật hỏi: "Dục nhi, con chí ít nói cho chúng ta biết, cái đó.... vị cô nương kia, là cô nương sao? Nàng là người sống đúng không? Không phải là một pho tượng Phật Bồ Tát chứ?"

Hòa Thượng gật gật đầu: "Là người."

....

Tiên Hậu muốn đến Đông Cung gặp cái vị con dâu chưa từng gặp một lần kia, kì thực nàng không có cái gì yêu cầu đặc biệt, chỉ cần cô nương kia có thể thỏa mãn ba điều kiện, nàng đã cảm thấy thỏa mãn lắm rồi.

Một, còn sống.

Hai, là nữ.

Ba, không phải tượng Phật hay tượng Bồ Tát biến thành.

Thật sự yêu cầu không cao.

Tộc gì cũng được, phàm nhân cũng được.

Chỉ là hòa thượng nhất quyết ngăn cản, cho nên chỉ đành từ bỏ.

Chờ đoàn người Đế Hậu đi rồi, vị đệ đệ niên thiếu kia của hắn mới lôi kéo hắn, đè thấp thanh âm khuyên bảo: "Hoàng huynh, nếu là huynh không muốn mẫu hậu an bày xem mắt mấy vị công chúa bát nháo đó, có thể nói với phụ hoàng một tiếng, để người giúp huynh từ chối là được, huynh cần gì phải nói dối chuyện buồn cười không có thật như vậy?"

Hòa thượng vỗ vỗ vai đệ đệ hắn, chỉ nói: "Đệ có tẩu tẩu rồi."

Thái tử Diệp: "..."

Lúc đó Lão Cổ Đổng trốn ở một bên nhìn thấy, chỉ cảm thấy hòa thượng đầu óc mơ hồ, sợ là mắc chứng ảo tưởng rồi, người thân hắn lo lắng như vậy, đúng là nên thông cảm.

Ngày ấy, ở trong sơn trại, bởi vì muốn dỗ kí chủ thành thân với hắn, hắn thật sự đã rời đi một chuyến, từ Tiên Minh Giới mang về một bộ Thiên Công giá y tinh sảo.

Kí chủ nhìn thấy vô cùng vui vẻ, mặc lên người, lại lấy ra một quyển sách nhỏ, đàng hoàng trịnh trọng nói cho hắn nghe: "Hòa thượng, đây là văn chương khi ta xuyên qua các thế giới trong gương được một đại danh hào độc nhất vô nhị viết cho, tựa đề là 《 Hôn lễ trong mộng 》, ở trong mộng của hắn, ta mặc một thân giá y đỏ thắm gả cho hắn---" Nâng hai tay lên, cúi đầu nhìn giá ý tinh xảo xa hoa, cười nói: "... Huynh mau nhìn xem, chính là như vậy."

Mà khi Hòa thượng ở đó nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường.

Kí chủ lại ngồi trước bàn trang điểm, nghiêm túc kẻ lông mày tô son.

Hòa Thượng ở đó phu thê giao bái.

Kí Chủ lại nghĩ đến tranh thủ thời cơ, không thể lãng phí một thân giá y trang điểm tỉ mỉ như vậy, vì thế cưỡi mây thuấn di, suốt đêm bay đến Nam Hải tìm họa sư nổi danh họa chân dung.

Trước lúc đi, liếc mắt nhìn hòa thượng một cái, lắc đầu, bỏ lại một câu: "Huynh vui vẻ là tốt rồi."

Mà hòa thượng cho rằng, bọn họ như vậy đã là bái đường thành thân, chính thức trở thành phu thê.

Hắn mang kí chủ về Tiên Minh giới, đưa về Thiên cung.

Lão Cổ Đổng ở nơi này một đoạn thời gian, đối với "tân hôn" của hai người, thực sự có một loại cảm giác phi thường đồng tình.

Hòa thượng thân là con trai Đế Quân, sống ở Đông cung, nhưng lại không có chí hướng cao xa gì, mỗi ngày trừ bỏ tĩnh tọa niệm kinh ra thì chính là tọa đàm truyền pháp.

Đúng vậy, sau vạn năm trôi qua, hòa thượng nay cũng đã có tông sư, chính mình thu nhận đồ đệ.

Hòa thượng đối với đồ đệ của hắn đề cập qua vài lần, nói rằng bọn hắn có tiểu sư nương--- nhóm đồ đệ nhận đả kích rất lớn, bọn hắn thà tin tưởng mặt trời mọc đằng tây, heo mẹ biết leo cây, cũng không muốn tin sư phụ thanh tâm quả dục sẽ thành thân, càng không cách nào tưởng tượng.... Ngoài Bồ tát ra, sư phụ còn có thể nhìn nữ tử như thế nào nhiều hai mắt.

... Chẳng lẽ, sư nương nhìn qua đặc biệt giống Bồ Tát?

Mà A Yên...

Ở trên núi, bởi vì trời nóng bức, bởi vì muỗi nhiều, nàng mới có thể ôm hòa thượng ngủ.

Đến Tiên Minh Giới, nàng cướp đoạt được rất nhiều bảo pháo dưỡng nhan, lại từ hạ giới mua đến một đống mặt nạ mỹ phẩm, từ đó không còn hứng thú với hòa thượng, cả ngày bế quan chăm sóc nhan sắc, một mình ở trong mật thất, cả ngày không phải tu luyện Kim thân thì chính là cả ngày không biết mệt mỏi mà ngắm nhìn gương mặt mình.

Cái tân hôn của tiểu "phu thê" này, một tháng chắc cũng chả thấy nhau được mấy lần.

Lão Cổ Đổng ban đầu còn có chút cười trên nỗi đau khổ của người khác, lớn tiếng nói khẩu hiệu khoe ân ái đều sẽ chết sớm, sau này thì lại thấy hòa thượng ngây thơ kia thực đáng thương mà không tự biết, đối với hắn chỉ biết thở dài.

Này, còn không bằng cưới cái tượng Bồ Tát đi.

Ít nhất có thể ngắm, có thề sờ.

Kí Chủ....

Aizzz.

*

Người dân Tiên Minh Giới lan truyền rộng rãi, nói trưởng tử của Đế Quân --- vị mà đã tiến vào Tây Thiên tu hành ngàn năm, một lòng muốn vào Phật môn - Thái tử Dục, cuối cùng tu Phật tu đến tẩu hỏa nhập ma, khéo léo từ chối tất cả bà mối của Tam giới giới thiệu công chúa các tộc xinh đẹp, cưới một pho tượng Phật Bồ tát, cúng bái ở Đông cung, tự xưng đã thàn thân,

Lan truyền nhất thời thành trò cười.

Nhưng mà, Thiên cung Đế Hậu, cùng với người thân của hắn, cũng không thấy chuyện này có gì đáng buồn cười.

Thời gian một năm trôi qua, bọn họ vẫn không thể nào nhìn thấy thê tử sống trong truyền thuyết của Thái tử Dục, mấy lần phái người tới Đông cung tìm hiểu, đều tay trắng trở về.

Cuối cùng Đế Quân và Tiên Hậu càng thêm khẳng định, là nhi tử ở Đông cung nuôi một pho tượng Phật.

Hai người thậm chí vì thế mà tranh cãi ầm ĩ lên.

Tiên Hậu khóc hai mắt đẫm lệ, trách cứ Đế Quân khi Thái tử Dục còn nhỏ đưa chỗ nào không được, lại nhất quyết đưa hắn tới Tây Thiên, cái này thì tốt rồi, hắn tám phần mười là si ngốc rồi.

Đế Quân lật lọng chỉ trích Tiên Hậu, nói nàng vô tri giống phụ nhân hạ giới, muốn tôn tử (cháu) muốn tới điên rồi, cả ngày chỉ biết sắp xếp xem mắt, Thái tử Dục không thể nhịn được nữa, mới có thể ra hạ sách này.

Ầm ĩ đến cuối cùng, cơ hồ ra tay đánh nhau.

Lần nào đó, thừ dịp Thái tử Dục ra ngoài truyền bá Phật pháp, Tiên Hậu khuyến khích tiểu nhi tử, bảo hắn chuồn vào Đông cung, nhìn bộ mặt thật của Thái tử phi một lần.

Thái tử Diệp không từ chối được, vẻ mặt đau khổ vụng trộm tiếp cận cái sân viện người sống chớ lại gần kia.

Xuyên qua cửa vòm, hai cánh cổng khép hờ.

Thái tử Diệp nhẹ nhành nhảy lên, vô thanh vô thức rơi xuống bậc thang đá bằng ngọc.

Hắn ngưng thần nín thở, cẩn thận từng li từng tí một đẩy cửa... vừa mới đẩy ra được một khe nhỏ, bên trong truyền ra một đạo tiếng cười mền nhẹ của nữ tử, nhu mị nói không nên lời, mềm mại như lông chim, xẹt qua đầu quả tim.

Tinh thần hắn nhoáng lên một cái, suýt chút nữa ngã vào trong.

Ngay sau đó, từ trong khe cửa bay ra một ống tay áo dài bằng gấm vóc, vừa vặn đánh vào trên bả vai hắn, đem hắn đẩy ra xa vài thước, quăng hắn ngã nhào, tay áo đỏ đậm mềm mại tức khắc thu hồi, đem hai cánh cửa đóng lại, trong không khí còn lưu lại mùi thơm nhàn nhạt.

Một giọng nữ tảm mạn (không tập trung) lười biếng nói: "Đắp mặt nạ, chớ quấy rầy."

Thái tử Diệp sửng sốt, lập tức tỉnh táo lại, vui mừng không thôi, té xuống liên tục lặn lộn ra ngoài, tìm tới Đế Hậu, kích động nói: "Phụ hoàng, mẫu hậu... là nữ, sống! Còn dùng tay áo đánh ta, còn có thể nói!"

Vẻ mặt Tiện hậu vui mừng, vỗ ngực, trong mắt trào ra nước mắt cảm động: "Bồ Tát phù hộ, Bồ Tát phù hộ, ta vẫn có thể ngóng trông có tôn tử rồi."

Đế Quân hừ lạnh một tiếng, hỏi tiểu nhi tử: "Tẩu tẩu này của con dùng chiêu thức gì đánh con?"

Thái tử Diệp cố gắng nghĩ lại, chậm rì rì nói: "Nhìn không quá rõ, quá nhanh... nhưng có chút giống với chiêu thức hoàng huynh dùng để giáo huấn con, khi con vẽ xấu lên mấy bức họa Phật tổ treo trong Đông cung."

Tươi cười trên mặt Tiên Hậu cứng ngắc.

Đế Quân thở dài một tiếng, khoanh tay đứng thẳng.

Tiên Hậu vui quá hóa buồn, vừa khóc đứng dậy: "Tổn thọ. . . Tại sao số bổn cung khổ như vậy a? Dục nhi... hắn, hắn lại thật sự thú tượng Bồ Tát tu thành hình người, lại còn có thể dùng thuật pháp Phật môn.... Đời này của ta cũng đừng mong ôm tôn tử rồi! Ta đến cùng đã làm sai cái gì? Trời xanh không có mắt a. . ."

Đế Quân phiền lòng tức giận nói: "Được rồi được rồi, đừng có gào khóc thảm thiết, tự hạ thân phận của chính mình."

Tiên Hậu cười lạnh: "Còn không phải ngươi đáng hận sao? Nếu không phải ngươi đưa hắn đi Tây thiên tu hành..."

Haizz, vì thế... hai lão đại lại bắt đầu lần thứ 1001 nhai đi nhai lại luận điệu cũ rích.

Một tháng sau, một đệ tử của Tây thiên Tể tông tới, nói quá hai ngày nữa sư môn có việc, xin mời Đại sư huynh trở về một chuyến, vừa vặn một đệ tử của Thái tư Dục gặp phải nan đề, cũng tới xin sư phụ chỉ giáo, hai người liền cùng một đường đồng hành, ở cửa Đông cung, đụng phải thiếu niên đang vùi đầu đi tới đi lui.

Thái tử Diệp xui xẻo, lại bị mẫu thân bắt tới thám tin, nhưng tới cửa Đông cung, lại sợ phải chịu đòn giống như lần trước, nên chưa dám đi vào, quay đầu thấy hai cái đầu trọc đi tới, giống như nhìn thấy cứu tinh, chào hỏi hai người bọn họ, rồi cùng nhau đi vào, thầm nghĩ trong lòng, cứ tình cho dù có bị đánh, cũng không phải một mình hắn gặp xui xẻo, kéo theo hai tên hòa thượng chịu tội thay, tốt, tốt lắm.

Ở trước sân viện, khách Tây thiên tới dùng thiên lý truyền âm, thông báo cho Đại sư huynh.

Một lát sau, cửa chính mở ra.

Minh Từ từ bên trong đi ra, mới vừa xuống bậc thang, chợt nghe thấy một tiếng rít gào chói tai của nữ tử từ trong nội thất.

Hắn cả kinh, thân hình loáng một cái bay trở lại: "Xảy ra chuyện gì...."

Lời còn chưa dứt, thê tử đáng lẽ còn đang ở trong mật thất bế quan luyện dung, lại bất thình lình xuất hiện trước mặt hắn, khí sắc không tốt, trên mặt mang theo mấy phần tức giận.

Hắn quan sát nàng tỉ mỉ từ trên xuống dưới một hồi, thở phào một hơi: "Không có chuyện gì là tốt rồi."

"Không có chuyện gì?"

A Yên nhướng cao mày, lạnh lùng nói: "Hòa thượng, huynh nhìn ta."

Minh Từ liền nhìn nàng.

A Yên ghé sắt mặt vào cho hắn nhìn rõ: "Huynh nhìn rõ ràng!"

Minh Từ nhíu mi, không rõ vì sao.

A Yên tức giận nói: "Huynh nhìn thấy cái gì?"

Minh Từ nghiêm túc cẩn thận nhìn, trả lời: "Mặt của muội."

A Yên cắn răng: "Còn gì nữa không!"

Minh Từ: "Con mắt của muội-- "

A Yên tức điên, chỉ vào một chấm đỏ nhỏ trên trán: "Huynh cũng biết đây là cái gì đúng không?!"

Minh Từ hơi run run, bật thốt lên: "Muỗi đốt?"

A Yên giận dữ: "Huynh cái tên hòa thượng ngu ngốc này, làm ta tức chết mà!" A Yên hít sâu một hơi, oán hận rít từng chữ từ trong khẽ răng: "Ta nổi mụn, trên mặt ta nổi mụn."

Minh Từ liền an ủi: "Có lẽ là do muội đắp mặt nạ quá nhiều -- "

A Yên ngắt lời: "Ta tinh thông việc này, có thể vì nguyên nhân ấu trĩ này mà nổi mụn sao? Nghĩ tới nghĩ lui... Chỉ nghĩ được một nguyên nhân thôi."

Minh Từ thở dài, nhìn ba người bên ngoài biến thành tượng đá, ho nhẹ một tiếng, dỗ dành nói: "Muội đi vào trong trước, lát nữa ta trở lại nghĩ cách giúp muội."

A Yên nhìn thẳng vào mắt hắn, căn bản không nghe lời hắn nói vào tai, hơi cười lạnh: "Âm dương không hợp, cho nên nội tiết mất cân bằng. Đều là tại huynh cả ngày chỉ biết tĩnh tọa niệm kinh, A di đà phật, Phật tổ từ bi, ngay cả lúc nãy, ta ngồi trong mật thất, huynh còn ở bên ngoài niệm... có yên được hay không hả? Ta vừa nghe thấy huynh niệm đã muốn trốn huynh thật xa, không có hưng trí muốn vu sơn mây mưa đoàn tụ xum vầy. Huynh niệm chính mình thành thân đồng tử vạn năm cũng không quan trọng, những cũng đem ta niệm thành lãnh cảm thì làm sao bây giờ..."

Sắc mặt Minh Từ biến thành hồng, không thể ở trước mặt người khác gọi nàng 'Sư muội', cũng không thể gọi 'A Yên', chỉ đành thấp giọng nói: "Nàng ngoãn ngoãn một chút, nghe lời, đi vào trong trước."

Dư quanh khóe mắt A Yên liếc thấy mấy người bên ngoài, đột nhiên nhoẻn miệng cười, thở dài: "Hòa thượng, cả tòa cung điện lớn này đều là nam nhân đói khát, chỉ có một mình huynh niệm Phật niệm thành đồ ngốc." Yên lặng một lát, bước gần tới phía hắn một bước, nheo mắt lại uy hiếp: "Ta cảnh cáo huynh, nếu huynh còn không thức thời... ngày mai ta ngủ với phụ thân huynh, ngày kia ta ngủ với đệ đệ huynh, lại sau nữa... huynh còn làm ta mất hứng, ta ngay cả mẫu thân với muội muội huynh cũng có thể khéo lên giường!"

Bên ngoài, hai chân Thái tử Diệp mền nhũn, sợ tới mức té xuống đất, hoảng sợ trừng mắt nhìn bọn họ.

Minh Từ lắc đầu, lại thở dài một tiếng: "Đừng nghịch ngợm, trở về phòng chờ ta."

A Yên hừ nhẹ, xoay người rời đi.

Minh Từ đi ra, đối với đệ đệ đang dại ra co quắp trên đất vươn tay ra, nói: "Đứng lên, tẩu tẩu của đệ nói giỡn thôi."

Thái tử Diệp tự mình đứng lên, hồn bay phách lạc rời khỏi.

Minh Từ nhìn về phía sư đệ đến từ Tây Thiên, mở miệng nói: "Sư..."

Vị sư đệ kia giơ một tay lên, vẻ mặt phức tạp: "Đại sư huynh, huynh không cần nói gì cả, đệ hiểu mà." Hai tay hắn chấp thành chữ thập, cúi người thi lễ, dùng truyền âm nhập mật nói: "Vậy đệ trở về báo cáo tin vui với sư phụ, mong rằng ngày khác sư huynh nhớ mang tiểu sư muội trở về một chuyến, mọi người vô cùng lo lắng."

Minh Từ: ". . ."

Cuối cùng chỉ còn dư lại vị đệ tử đến đây xin thỉnh giáo.

Hắn thật lâu sau mới tỉnh táo lại, nhìn Minh Từ, vẻ mặt rất khó diễn tả, vui buồn lẫn lộn: "Sư phụ, vốn đệ tử còn đang do dự, nên là một đệ tử tục gia, hay nên thuận theo chủ tâm, lục căn thanh tịnh, ra nhập Phật môn... Bây giờ xem ra, nữ tử như mãnh hổ, quả thật đáng sợ, đệ tử vẫn nên cạo đầu đi thôi." Hắn nhìn vào bên trong cửa, run cầm cập một thoáng, ý vị tâm thường nói: "Sư phụ, người... bảo trọng nhiều hơn, đệ tử cáo từ.”

". . ."

Trở lại trong phòng, chỉ thấy thê tử của hắn lại ngồi trước bàn trang điểm, tay cầm gương Cổ Đổng, đối với cái nốt mụn kia soi đi soi lại, như có thâm cừu đại hận.

A Yên từ trong gương nhìn thấy hắn, đầu cũng không quay lại nói: "Cởi đồ."

Mặt Minh Từ đổ bừng, cúi đầu ho khan một tiếng: "... Bây giờ là ban ngày."

A Yên không nhịn được nói: "Huynh ở chỗ nào có nhiều quy củ như vậy? Trước khi thành thân không được, ban ngày không được... Con lừa ngốc đáng chết, có phải còn cần phải chọn ngày lành tháng tốt phá thân cho huynh không?"

Sắc mặt Minh Từ càng đỏ, qua hơn nửa ngày, mới khẽ nói: "Đợi thêm hai canh giờ, chờ ta niệm kinh xong."

A Yên: ". . ."

Liếc mắt nhìn mặt trời ngoài của sổ, đến canh giờ hắn kiên trì niệm kinh rồi.

A Yên bỗng nhiên không tức giận, tháo búi tóc ra, dùng lược chải nhẹ nhàng, nhìn mình trong gương, tùy ý nói: "Được thôi, huynh cứ niệm của huynh, ta ở chỗ này nghe."

Minh Từ thở phào nhẹ nhõm, tùy biết rằng nàng tám phần mười không có ý tốt, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, ngồi xếp bằng xuống, nhắm mắt lại, trong tay vân vê một chuỗi Phật châu, đọc tầm kinh văn.

Thính giác của hắn nhạy bén dị thường, mới niệm vài câu, liền cảm thấy không đúng.

Hắn mở mắt ra nhìn, lại lập tức nhắm chặt lại, bất đắc dĩ nói: "Sư muội..."

A Yên cởi ra lớp áo ngoài tiếp theo, quăng qua một bên, ôn nhu cười nói: "Đại sư, đã nói huynh cứ niệm kinh của huynh, mặc kệ ta... Ta cũng không có bị miệng của huynh, thời tiết nóng như vậy, ta chỉ muốn thoát hai lớp áo cũng không được sao?"

Minh Từ nhíu chặt mày, cúi đầu nói: "...Không nóng."

A Yên khẽ thở dài một cái, hàm chứa mấy phần oán giận: "Đó là huynh có Kim thân hộ thể... Đại sư, ta cũng không giống huynh, thứ cho ta nhắc nhở huynh một câu, ta là Hồ ly tinh, vốn là thể chất dễ nóng, có đôi khi không cẩn thận lộ ra đuôi Hồ ly, thì lại càng nóng rồi..."

Minh Từ chỉ cảm thấy có gì đó nhẹ nhàng đảo qua ngón chân hắn, đảo qua lại mấy lần, ngứa... nhịn lại nhịn, cúi cùng nhịn không được cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy một cái một cái đuôi hỏa hồ lông xù.

Hắn hơi cứng người, càng thêm bất đắc dĩ: "... Sư muội."

A Yên nâng tay đặt lên môi, che lại một tiếng cười duyên, thu hồi đuôi lại, đi đến bên cạnh hắn, đặt hai tay lên vai hắn: "Huynh cứ niệm kinh của huynh... Chuyên tâm chứt, Phật tổ còn đang nhìn đấy."

Minh Từ cũng muốn, nhưng cản bản không thể.

Người nọ ở ngay phía sau lưng hắn, khoảng cách gần trong gang tấc.

Tay của nàng dọc theo bờ vai hắn dời xuống, hất vạt áo của hắn của hắn lên, chỉ cần một chút công phu, trương bào màu trắng từ trên vai hắn rơi xuống, nhưng hắn không cảm thấy ,át, mà ngược lại cả người lại nóng lên.

Phảng phất Kim thân vào lúc nầy mất đi tác dụng.

Nàng nhẹ nhành hôn sau tai hắn, hơi thở ấm áp phun trên da thịt hắn, gợi nên từng trận run rẩy, hôn nhẹ mềm mại mà nhẵn nhụi như vậy, dần dần dời về phía gò má của hắn, cúi cùng dừng lại trên môi hắn.

Một giột mồ hôi từ trên trán hắn chảy xuống.

Nàng duỗi đầu lưỡi ra, liếm đi.

Hô hấp càng thêm rồn dập.

Nửa thân thể mềm mại của A Yên nằm trong lòng hắn, mang theo ý cười nhìn hắn, giống như đang nhìn con mồi rơi vào cạm bẫy, vô cùng hài lòng.

Từ trên đôi môi đỏ của hắn rời xuống cằm, yết hầu một đường hôn xuống.

Thẳng đến khi thân thể hắn cứng đờ, tim đập trống chầu, gần như muốn từ trong ngực nhảy ra.

Phật châu từ trong tay rơi xuống trên mặt đất.

Ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng dùng lực nắm chặt lấy tọa bồ đoàn.

A Yên than thở một tiếng, cười hắn: "Thả lỏng một chút, hòa thượng... thật sự coi mình là tiểu cô nương, sợ hãi sao?"

Trên mặt Minh Từ nóng vô cùng, nửa ngày không mở mắt, yết hầu động đậy, nhắm chặt hai mắt giọng khàn khàn: "... A Yên."

A Yên ngẩng đầu nhìn hắn: "Sao vậy nha? Hòa thương, huynh bây giờ còn giả vờ đứng đắng, thật vô vị, huynh xem thân thể của huynh cũng đã..."

Minh Từ vẫn nhắm nghiền hai mắt như trước, nhưng giọng nói lai khàn khàn đè nén: "... tiếp tục, đừng ngừng."

*

Thái tử Diệp nhìn thấy phụ mẫu, do dự một lúc lâu, nghĩ đi nghĩ lại cũng không thể đem nguyên văn tẩu tẩu nói ra, cái kia qua kinh hãi thế tục, chỉ sợ người lớn tuổi không chịu nổi.

Vì thế, trong ánh mắt mòng chờ của mẫu thân, cân nhắc câu chữ, nói: "Thật sữ là nữ nhân, sống... khẳng định không phải tượng Bồ tát biến thành, có chút dữ."

Tiên Hậu vội la lên: "Lại sử dụng thuật pháp hung dữ gì?"

Thái tử Diệp làm khó xử: "Nàng. . . Nàng. . ." Hắn nhìn Đế Quân một cái, không nói thêm gì nữa.

Đế Quân hắng giọng, tránh ra.

Thái tử Diệp liếc bóng lưng của hắn, bước gần đến phía trước hai bước, nhỏ giọng nói: "Hồi mẫu hậu, tẩu tẩu. . . Nàng ép hoàng huynh cùng nàng hành phòng, dụ dỗ đe dọa, rất đáng sợ."

Ai biết Tiên Hậu lại mừng như điên, lại bất đầu vỗ ngực cảm động không hiểu ra sao: "Tốt, quá tốt, tính tình này của Dục nhi, nên có tức phụ hung dữ quản hắn, nhi tức này nhất định là hài tử tốt... Ai nha, ta vẫn có thể ôm tôn tử!"

Thái tử Diệp: ". . ."



Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cà Ri Bơ về bài viết trên: HNRTV, Thongminh123, Ty Tồ
     
Có bài mới T2 T03 14, 2022 3:28 am
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: T3 T08 21, 2018 2:04 pm
Bài viết: 179
Được thanks: 920 lần
Điểm: 46.82
Có bài mới Re: [Xuyên không - Xuyên nhanh] Ta có mỹ nhan thịnh thế - Giang Sơn Vi Vũ - Điểm: 48
Phần 9: Ngoại truyện phát đường

Chương 92: Chi Ngộ Phật (3)

Editor: Tịch Nguyễn
Beta: Cà ri + Lyly

Năm thứ 2 Lão Cổ Đổng ở Thiên cung, kết giao với vài bằng hữu, trong đó có một hoa tiên trên thông thiên văn, dưới biết địa lý, biết đủ loại bí mật bát quái.

Tiểu hoa tiên nói với hắn, gần đây Tiên Minh Giới mới nổi lên một môn phái thần bí, bởi vì hành vi giáo chúng của bọn họ quỷ dị, nên bị người ta gọi là ‘tà giáo’.

Nghe nói giáo chủ của bọn họ là một nữ tử cực kỳ xinh đẹp.

Nghe nói bọn họ nhiều lần góp vốn xuống hạ giới mua mỹ phẩm, đồ trang điểm.

Nghe nói bọn họ luôn nửa đêm mới tụ hội, hò hét vài khẩu hiệu kì quái “mỹ nhan thịnh thế”, “hoa nhường nguyệt thẹn” kỳ quái gì đó, còn thường xuyên tổ chức thi đấu thơ ca rất long trọng.

Lão Cổ Đổng hơi chột dạ, có chút cảm khái.

Nó rõ ràng hơn bất cứ ai, môn phái tà giáo kia là như thế nào.

Trong một buổi sáng mùa xuân tươi đẹp.

Kí chủ bắt đầu chán ghét ở Thiên cung, thỉnh thoảng sẽ mang theo nó ra ngoài mười ngày nửa tháng, du sơn ngoạn thủy, thưởng thức cảnh đẹp tam giới. (thấy LCD giống nam chính hơn)

Trước mỗi lần trước khi rời đi, Hòa Thượng đều giúp kí chủ chuẩn bị hành lý.

Mỗi lần đến lúc đó, Hòa Thượng ngày thường vẫn lạnh nhạt, xuất trần thoát tục, đến lúc này lại hiện ra vài phần cảm xúc phiền muộn, yên lặng thu thập hành lý, vừa gấp vài bộ quần áo, chốc lát lại lặng người rồi trộm ngắm kí chủ đang ngồi trước gương, thấy đối phương không có tâm tư để ý đến hắn, chỉ có thể thở dài nhẹ nhàng một tiếng.

Trước kia, A Yên đã nói với hắn: “Không cần giúp ta thu dọn hành lý, ta ra ngoài đều là người khác trả tiền.”

Hòa thượng nghe xong, thần sắc càng buồn bực không vui: “…… Nam nhân ư?”

A Yên đáp: “Không nhất định, có đôi khi là nữ nhân, ta cũng không bắt bẻ.”

Hòa thượng cúi đầu, không nhìn nàng, thanh âm nhè nhẹ: “Ngân lượng, quần áo đều có đủ, muội mang theo đi, ra ngoài…… Không cần tìm người khác trả tiền.”

A Yên liếc hắn một cái, quay đầu đi, cũng không nói tiếp.

Lần này tình huống cũng không khác biệt mấy.

Sáng sớm, ánh nắng vừa lên, đột nhiên A Yên thông báo với Hòa Thượng, nàng chuẩn bị ra ngoài đi xa.

Hòa thượng lại bắt đầu bày ra vẻ mặt muốn nói lại thôi, nét mặt buồn bã, hỏi: “Lần này định ra ngoài bao lâu?”

A Yên nghĩ ngợi, trả lời: “Ngắn thì mấy ngày, lâu thì mấy tháng.”

Hòa thượng rũ mắt, không nói.

Sau một lúc lâu, hắn xoay người vào phòng, chuẩn bị hành lý cho nàng.

A Yên ngồi trước bàn trang điểm.

Một lát sau, chỉ nghe phía sau phát ra giọng nói rầu rĩ của hắn: “…… Đừng đi Đào Nguyên.”

A Yên cảm thấy kỳ quái, hiếm có khi nào quay lại nhìn hắn: “Tại sao ta lại không thể đi Đào Nguyên?”

Ngẫm nghĩ một lúc, ngay sau đó liền hiểu rõ.

Nàng bật cười, đứng lên, đi đến trước mặt hắn, khom lưng hỏi: “Sợ ta tìm người ôn chuyện cũ?”

Hòa thượng không đáp, đồng nghĩa với cam chịu.

A Yên nhìn chằm chằm hắn một lúc, cười thành tiếng, lắc đầu, quay lại trước gương trang điểm ngồi xuống: “Nếu ta muốn đi thật, huynh cũng không ngăn cản được, cả ngày nghĩ chuyện này, cũng chỉ lo sợ không đâu-- Hòa Thượng, huynh tốt xấu gì cũng đã ở Tây Thiên ngàn năm, lại tu Phật, nghĩ thoáng chút đi.”

Đáp án này của nàng cũng không thể an ủi người khác được.

Hòa Thượng sắc mặt có chút tái nhợt, suy nghĩ đến xuất thần.

A Yên trang điểm sửa sang, vừa lòng gật đầu, bước đến phía hắn, không cầm lấy tay nải hắn đang cầm, mà chỉ vỗ bả vai hắn, coi như từ biệt: “Ta đi đây, bảo trọng.”

Hòa thượng ngước mắt, nhìn nàng, muốn nói lại thôi.

A Yên xoay người rời đi, đi được một bước, dừng lại.

Hòa thượng kéo tay áo nàng.

A Yên ngoái đầu nhìn lại: “Còn việc gì sao?”

Hòa thượng chậm rãi buông tay, lắc đầu, thấp giọng nói: “…… Không có.”

Trong nháy mắt A Yên liền đi khỏi không còn bóng dáng.

Hòa thượng ngồi ở mép giường, nhìn giống như đang ngây người, nhưng vẻ mặt lại toát ra vẻ bi thương.

-- Thất hồn lạc phách.

Lão Cổ Đổng nghĩ, vẻ mặt này cực kỳ giống mấy con chó nhỏ bị chủ vứt bỏ, thật là đáng thương.

Chỉ khi kí chủ đi rồi, hắn mới có thể không kiêng nể như vậy, trước mặt kí chủ hắn không nói ra được những suy nghĩ thật, những khổ sở chỉ có thể giấu trong đáy mắt.

“Này, con lừa ngốc.”

Hòa thượng ngẩn ra, theo bản năng ngẩng đầu, nhìn thấy người gọi là thê tử đi lại quay lại, đứng ở cửa, mặt không nhịn được vẻ vui mừng: “Muội……”

A Yên chỉ ngoài phòng: “Đến lúc huynh đi niệm kinh rồi, hôm nay không A di đà phật à?”

Hòa thượng lắc đầu, trầm mặc một lúc lâu, hít sâu một hơi, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, trịnh trọng nói: “Sư muội, nếu về sau muội thiếu tiền, nói với ta một tiếng, muội muốn gì, ta đều mua cho muội.”

A Yên nhàn nhạt nói: “Nói tiếng người.”

Vì thế, Hòa thượng lại bày ra vẻ mặt thấp hèn, giọng nói nhẹ nhõm: “…… Muội đừng đi Đào Nguyên, đừng tìm nam nhân khác.”

A Yên cười như không cười, liếc nhìn hắn một cái, cảm thấy bộ dáng lúc hắn rầu rĩ không vui rất thú vị, bỗng nhiên đẩy hắn đến bên giường, nghiêng người về phía trước: “Sợ ta đi ra ngoài khuynh đảo chúng sinh như vậy?”

Hòa thượng không nói tiếp, thở dài.

A Yên dán vào bên tai hắn, giọng khuyến rũ: “Vậy…… Sau này chỉ phát tao với mình huynh, được không?”

Mặt Hòa thượng không nhịn được mà đỏ lên, như rặng mây tía lúc ánh hoàng hôn rơi xuống.

Ngượng ngùng nửa ngày, hắn gật đầu.

Nhưng mà, ngay sau đó, A Yên như thể không có việc gì xảy ra, ngồi dậy, nhướng mày, đi ra ngoài, để lại một bóng lưng tuyệt tình: “Nghĩ thật hay-- chuyện đó không có khả năng.”

Hòa thượng vô cùng thất vọng.

Lão Cổ Đổng đi theo kí chủ ở bên ngoài phóng túng bảy ngày, chờ đến lúc trở về, nghe nói hòa thượng bị bệnh.

A Yên thấy kỳ quái, Lão Cổ Đổng cũng thấy kỳ quái.

Hòa thượng đã luyện đến Kim thân bất bại, sao có thể dễ dàng bị bệnh đến thế.

Nhưng đúng là bị bệnh thật, hơn nữa tính hắn cổ quái, không cho người khác lại gần, bị bệnh cũng là một mình nằm trên giường, lúc không còn sức xuống đất, kể cả đói bụng cũng mặc kệ, dù sao cũng không đói chết.

Y tiên Thiên Cung tới xem qua hai lần, chuẩn bệnh là do u buồn sinh bệnh.

Lão Cổ Đổng và kí chủ của nó không còn gì để nói.

Nếu A Yên đã trở lại, vậy thì trọng trách chăm người bệnh lại rơi xuống đầu nàng.

Một ngày nào đó, hòa thượng đang bệnh đến tinh thần hoảng hốt, lúc A Yên bón hắn ăn cháo, hắn lập tức phản ứng lại, trong chớp mắt, bỗng nhiên ra tay, chế trụ tâm mạch của nàng.

A Yên mở miệng: “Buông tay.”

Hòa thượng lúc này mới thanh tỉnh, đôi mắt vừa đen vừa sáng, một tầng mồ hôi lạnh trên trán tăng thêm vẻ tái nhợt, thở ra một hơi, mệt mỏi nói: “…… Sư muội.”

A Yên múc một muỗng cháo trắng, kề lên môi hắn.

Hòa thượng lại không chịu uống, mím môi, ấn đường nhăn thành một đường

A Yên không kiên nhẫn: “Lại sao nữa?”

Hòa thượng trầm mặc một hồi, chần chờ nói: “Muội …… Không cho cái gì vào trong chứ?”

A Yên giật mình, cảm thấy buồn cười, thầm nghĩ hắn đúng là thù dai, lần trước nghiền nát nội đan cho hắn ăn lại để lại bóng ma tâm lí cho hắn như vậy.

Nàng liếc hắn một cái, nhàn nhàn nói: “Chỉ là rau xanh củ cải thôi.”

Hòa thượng hơi gật đầu, môi mỏng mở ra.

A Yên cho hắn ăn xong, sờ trán hắn, thấy không có gì đáng ngại, lắc đầu thở dài: “Vô duyên vô cớ cho huynh bảy trăm năm tu vi, huynh không vui mừng đốt pháo mà lại như phòng cướp vậy.”

Hòa thượng nhìn nàng chăm chú, nhân lúc nàng không chú ý, ánh mắt liền hiện lên một tia quyến luyến, thấp giọng nói: “Kim thân bị huỷ có thể trùng tố, không có tu vi còn có thể tiếp tục luyện, không có muội…… Ta phải làm sao bây giờ.” Nhớ đến chuyện cũ năm xưa, lại là một trận kinh hoảng, hắn cúi đầu, buồn bực một lát, duỗi tay ôm thê tử: “Sư muội, muội đáp ứng ta, sẽ không có lần tiếp theo.”

A Yên do dự một lát, rốt cuộc cũng lui bước, ít nhiều cũng cho hắn chút mặt mũi: “Ta lại không phải nhà từ thiện, nếu không phải thực bất đắc dĩ, ai muốn cho huynh tu vi.”

Hòa thượng hơi mỉm cười, thanh âm nhẹ nhàng ‘ừm’.

Lão Cổ Đổng tính ngày, Hòa thượng bị bệnh đã hơn nửa tháng.

Lấy nó một thân Linh Khí, cũng có thể nhìn ra, đây đúng là không bình thường, tám phần là giả bệnh làm nũng.

Kí chủ nhìn ra hay không, nó không biết, nhưng hơn hai mươi ngày qua, nàng không chọc thủng là thật.

Hòa thượng luôn tự cho là lúc mình không bị ai phát hiện, nhìn chằm chằm nàng một hồi, chờ nàng phát hiện, mới thu hồi ánh mắt, cố gắng ra vẻ trấn định.

Mấy lần gần đây, A Yên nói với hắn: “Ta sẽ không niệm kinh cho huynh nghe, chết tâm đi.”

Hòa thượng bất đắc dĩ cười cười, giọng điệu nhu hòa: “Được, không niệm.”

A Yên lại nói: “Lau người cho huynh cũng không cần vải che mắt -- thật giống người ngốc.”

Mặt hòa thượng phiếm hồng, nhẹ giọng nói: “Thành thân rồi…… Không cần vải che mắt cũng được.”

A Yên liếc hắn một cái, lắc đầu quay đi.

Chờ Hòa thượng hết bệnh, A Yên liền chuẩn bị ra ngoài.

Hòa thượng như cũ không lên tiếng ngăn trở, chỉ hỏi: “Lần này…… muốn đi mấy ngày?”

A Yên thấy hắn lại ra vẻ hiền huệ chuẩn bị hành lí cho mình, nhíu nhíu mày, mở miệng ngăn cản hắn: “Không vội, chỉ ở Tiên Minh Giới, không đi xa.”

Hòa thượng ngẩn người, mây đen ở đáy mắt nhẹ tan đi, bỗng nhiên nhẹ nhàng đi đến mà ôm chặt nàng, gọi một tiếng: “…… Sư muội.” Dừng một lát, nói câu không đầu không đuôi: “…… Ta biết rồi.”

Lão Cổ Đổng hoài nghi, rốt cuộc hắn biết cái gì.

Hắn rõ ràng cái gì cũng không biết.

Kí chủ thấy hắn mở đàn giảng đạo, đệ tử đệ tôn bị hắn sai phái, ghen tị đỏ mắt, tâm tư trùng kiến tà giáo đã sớm rục rịch, hiện giờ thời cơ chín muồi, xuất hiện không đến nửa năm, Mỹ Nhan Thịnh Thế giáo ở Tiên Minh Giới đã phát dương quang đại, biến thành một thế lực dân gian đáng sợ.

Sau này, ngay cả các đồ đệ của Hòa thượng cũng đều biết đến.

Một ngày, Hòa thượng đang ở nhà đọc kinh Phật, Lão Cổ Đổng ở một bên ngồi cạnh nghe, một bên lại chán đến chết cầm giẻ lau mặt gương, qua một lúc, vài tên đệ tử đi đến, nói là có chuyện quan trọng tìm sư phụ thương lượng.

“...Sư phụ, tà giáo vừa xuất hiện kia khí thế rào rạt, hành tung thần bí, mời chào giáo chúng bốn phía, thật làm người ta lo lắng. Đặc biệt là giáo chủ của bọn họ, thân phận đến nay vẫn chưa rõ, không biết thành lập môn phái cổ quái như vậy là vì nguyên nhân gì?…… Phân nửa là có mục đích không thể cho ai biết, vẫn nên nhân lúc còn sớm điều tra kĩ càng.”

Hòa thượng giọng điệu bình tĩnh, một đao làm người chết không thấy máu: “Là sư nương của các ngươi.”

Mọi người: “……???”

Hòa thượng nhìn bọn họ, lại nói: “Không cần lo lắng, giáo chúng không dễ nhập giáo như vậy đâu, không có kỹ năng thi họa đặc biệt, hoặc là mồm miệng ngọt ngào, nàng đều không thích.” Hắn quay lưng, bên môi tràn ra một tiếng thở dài phiền muộn: “…… Vi sư đến nay còn không nhận được lệnh bài, các ngươi cũng không có hi vọng đâu.”

Mọi người: “……”

*

Qua một thời gian, Minh Từ mang thê tử về Tây Thiên.

Trước khi đi không tránh khỏi phải cải trang dịch dung một phen, đến sư môn, tất cả mọi người trong lòng đều hiểu rõ mà không nói ra, chỉ là không gọi tên A Yên, cũng không nhắc đến chuyện cũ, có chăng chỉ hỏi bọn hắn vẫn ổn chứ, …… Kỳ thật nhìn Đại sư huynh vẫn bộ dáng phơi phới xuân phong, những ngày qua khẳng định là không tồi.

Trước khi đi, Tể Tông gọi A Yên lại nói chuyện.

Tế Tông hỏi nàng: “Sư huynh con đối xử với con có tốt không?”

A Yên thở dài, nói thầm: “Lão hòa thượng dạy ra tiểu hòa thượng, thật nhạt nhẽo.”

Tể Tông cười ha hả, nói: “Phải biết đủ mới vui vẻ.”

A Yên trừng mắt liếc ông một cái, lại thở dài: “Đồ đệ kia của người, trừ thể lực đặc biệt tốt, kéo dài dùng bền ra, thì chẳng có ưu điểm gì. Nam nhân có thể lực như vậy, mà kĩ thuật lại không theo kịp, thì có ích lợi gì?” Dứt lời, liếc mắt nhìn Lão hòa thượng bụng tròn vo, lắc đầu: “…… Nói người cũng không hiểu.”

Tể Tông lại kiên nhẫn khuyên nàng: “Sư huynh con hiếu học, bẩm sinh tư chất đã tốt, con có thể dạy nó mà.”

A Yên: “……”

Sau đó, từ Tây Thiên về Tiên Minh Giới, còn chưa đi xa lắm, bỗng nhiên phía sau có người gọi: “Đại sư huynh, dừng bước!”

Bọn họ dừng lại, xoay người.

Người đến là một sư đệ bọn họ quen biết, hắn móc ra một cái hộp gỗ đơn giản từ trong tay áo, đưa cho Minh Từ, nhìn A Yên một chút, nói: “Đây là quà sư phụ tặng huynh làm lễ vật tân hôn, cho huynh tặng thê tử mình.” Nói xong, hành lễ, cưỡi mây đi xa.

Hộp gỗ kia vừa nát vừa cũ.

A Yên tò mò nhìn: “Mở ra xem thử, Lão hòa thượng tặng huynh bảo bối gì?”

Minh Từ cười cười, ôn nhu nói: “Là tặng cho muội.”

Bên trong là một chuỗi hạt bồ đề Phật châu.

Đúng là tín vật sư môn của Tể Tông, cực kỳ giống với chuỗi trước kia nàng làm vỡ.

A Yên ngẩn người, một hồi lâu không mở miệng.

Một lúc lâu sau, mặt nàng không có biểu tình gì nhận lấy, nắm trong tay, không nói một câu, hướng về phía trước chạy thật nhanh.

Khoảnh khắc nàng xoay người đi, Minh Từ thấy vành mắt nàng ửng đỏ, không nhịn được lên tiếng: “Sư muội --”

A Yên lạnh giọng ngắt lời: “Câm miệng.”

Minh Từ đuổi theo, giọng điệu ôn nhu, thấp giọng nói: “Được, ta câm miệng.” Hắn từ phía sau ôm chặt nữ tử, hai tay đan chặt, thanh âm càng nhẹ: “Ta câm miệng, không nhìn muội…… Chỉ ôm muội một cái thôi.”
-Hoàn-



Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cà Ri Bơ về bài viết trên: DangTrang, HNRTV, Thongminh123
     
Có bài mới T2 T12 05, 2022 1:14 am
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: T5 T07 25, 2013 2:53 am
Bài viết: 80
Được thanks: 31 lần
Điểm: 24.26
Có bài mới Re: [Xuyên không - Xuyên nhanh] Ta có mỹ nhan thịnh thế - Giang Sơn Vi Vũ
Cảm ơn bạn rất nhiều đã quay lại đăng hoàn chỉnh truyện này. Truyện rất hay í. Chúc bạn năm mới vui vẻ.


Xem thông tin cá nhân
 [ 150 bài ] 
           
 



Thành viên đang xem chuyên mục này: Google [Bot], kotranhvoidoi, Lãnh Nhu Băng, mecuatit, metitcoi, milo milky tea, nnjrewzas112, xichgo và 283 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Google [Bot]

Bây giờ là T3 T02 07, 2023 3:48 pm

Lần truy cập trước: T3 T02 07, 2023 3:48 pm


Thoát [ Google [Bot] ]


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Hào môn] Nữ phụ bạch liên hoa này tôi không làm nữa - Ma An

1 ... 27, 28, 29

[Xuyên không - Huyền huyễn] Triệu hoán sư khuynh thành - Vô Ý Bảo Bảo

1 ... 179, 180, 181

3 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 121, 122, 123

[Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự của tiểu nương tử - Vân Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 270, 271, 272

[Hiện đại] Hào môn tranh đấu I Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh

1 ... 485, 486, 487

8 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cùng trời với thú - Vụ Thỉ Dực

1 ... 171, 172, 173

9 • [Xuyên không - Điền văn] Nông kiều có phúc - Tịch Mịch Thanh Tuyền

1 ... 187, 188, 189

10 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 148, 149, 150

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 160, 161, 162

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại] Ảnh hậu làm quân tẩu - Đông Nhật Nãi Trà

1 ... 73, 74, 75

17 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

18 • Cuộc thi Miss List truyện sắc hoàn diendanlequydon năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 88, 89, 90

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 76, 77, 78



Thành viên nổi bật 
ChieuNinh
ChieuNinh
lanh02012003
lanh02012003
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
JerryNgọcNhi
JerryNgọcNhi
Ryh
Ryh

Khách

Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Thiên Kết vừa đặt giá 200 điểm để mua Hướng dương
Thanhngoc08112404: Cho mình hỏi sao để coi được truyện sắc hoàn mọi người ơi
glacialboy_234: lâu lắm rồi mới quay lại mái nhà xưa, nay huynh đệ tỷ muội, phu nhân đã không còn, đúng là cảnh còn người mất mà....
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 297 điểm để mua Hồng ngọc 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 431 điểm để mua Ngọc tím
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 418 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 515 điểm để mua Ngọc xanh biển
Alicia Lancer: không đc đổi tên à mn :(((
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 201 điểm để mua Nơ bông hồng
dương xỉ: Ayda lâu lắm mới login
đêmcôđơn: HN+CT, bạn bấm vào dòng 'cách đăng truyện, chống copy...' đầu trang để tìm hiểu chi tiết hơn nha >-<
đêmcôđơn: toàn bộ Box sắc đều bị khóa rồi nha Liên xinh đẹp
đêmcôđơn: toàn bộ Box sắc đều bị khóa rồi nha Liên xinh đẹp
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 200 điểm để mua Navbits Start
Lien xinh đẹp: Mình đăng ký vào rồi nhưng sao vẫn không xem được mục truyện ngôn tình sắc hoàn nhỉ mọi người
HN+CT: Làm sao để đăng bài ạ?
HN+CT: =))
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 200 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu say ngủ 1
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 201 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 658 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 538 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 232 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 675 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 200 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: nguyennguyen vừa đặt giá 201 điểm để mua Mèo trắng ngủ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.